[Tên đạo cụ: Một lọ kim sang dược quá hạn.]
[Cấp bậc đạo cụ: Đạo cụ bỏ đi.]
[Tính chất đạo cụ: Đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ phó bản này mới có thể sử dụng.]
[Miêu tả đạo cụ: Đây là một lọ kim sang dược do Dược Vương Tôn Tư Mạc tự tay điều chế, bôi lên v·ết th·ương có tác dụng chuẩn không cần chỉnh! Đáng tiếc nó đã hết hạn, không có tác dụng trị liệu.]
“…”
Hay lắm, mấy chục bình kim sang dược chỉ có duy nhất một lọ chưa quá hạn, hơn nữa dùng được hẳn một lần.
Khương Ương hỏi: “Đạo cụ vứt đi có tác dụng gì không?”
Vấn đề này rất thú vị, Triệu Đình Liệu hỏi ngược lại: “Thí dụ như?”
Khương Ương chỉ vào đống kim sang dược hết hạn: “Thí dụ như, lúc đói lấy chúng nó lấp đầy bụng?”
Triệu Đình Liệu: “…”
Triệu Đình Liệu nhìn cậu thật lâu, đáp: “Về mặt lý thuyết thì dược. Đạo cụ vứt đi chỉ không có giá trị đạo cụ chứ không có nghĩa là mất những giá trị khác. Kim sang dược không có giá trị của thuốc không có nghĩa là nó không có giá trị để ăn. Chỉ có điều…”
Triệu Đình Liệu tò mò: “Cậu dám ăn hả?”
Khương Ương nghiêng đầu ngẫm nghĩ, cuối cùng thành thật lắc đầu: “Không dám.”
Triệu Đình Liệu cất kỹ đồ, kim sang dược quá hạn cũng không vứt. Hắn đưa lọ kim sang dược duy nhất có tác dụng cho Khương Ương: “Cậu cất lọ thuốc này, lúc b·ị th·ương chớ tiếc rẻ.”
Khương Ương sửng sốt: “Cho tôi sao?”
Triệu Đình Liệu không buồn ngước mắt: “Tôi chưa nghèo đến nỗi phải cướp đồ của người mới.”
Khương Ương: “…”
Khương Ương không nhịn được nghĩ, người anh em thật tốt bụng.
Khương Ương lại kiểm kê những đạo cụ khác.
[Tên đạo cụ: Một con dao cùn.]
[Cấp bậc đạo cụ: Đạo cụ sơ cấp.]
[Tính chất đạo cụ: Đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ phó bản này mới có thể sử dụng.]
[Miêu tả đạo cụ: Đây là một con dao cùn, không có giá trị tổn thương người, nhưng có thể dùng để cắt túi mì và xúc xích.]
*
[Tên đạo cụ: Nỏ tay.]
[Cấp bậc đạo cụ: Đạo cụ sơ cấp.]
[Tính chất đạo cụ: Đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ phó bản này mới có thể sử dụng.]
[Miêu tả đạo cụ: Đây là một chiếc nỏ mạnh, nhưng vì lâu năm chưa tu sửa, cơ quan đã hư hỏng, không thể dùng.]
*
[Tên đạo cụ: Một bộ cung tên cho người mới học sử dụng.]
[Cấp bậc đạo cụ: Đạo cụ sơ cấp.]
[Tính chất đạo cụ: Đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ phó bản này mới có thể sử dụng.]
[Miêu tả đạo cụ: Đây là bộ cung tên cho người mới học, chỉ có mười mũi tên, nhớ tiết kiệm.]
Khương Ương: “…”
Cậu đọc miêu tả mà tức đến bật cười: “Cái nào cũng không dùng được, người mới cũng khổ thế sao?”
Triệu Đình Liệu cất hết đống đồ vào va ly. Sợ Khương Ương hiểu lầm, hắn giải thích: “Mấy đạo cụ này chắc còn cách dùng khác, chẳng qua hiện tại chúng ta chưa khám phá ra. Tạm thời cứ để tôi cầm, trở về sẽ xử lý.”
Khương Ương không phản đối, mấy thứ này rơi vào tay cậu cũng vô dụng, không bằng để Triệu Đình Liệu giữ, để xem hắn có thể chơi trò gì.
Nhìn thấy Khương Ương không hề dị nghị, Triệu Đình Liệu thở phào một hơi. Hắn đưa va ly hành lý của Khương Ương cho cậu: “Cầm lấy, mấy thứ này thoạt nhìn vô dụng, nhưng không ai biết đến tột cùng nó có tác dụng hay không. Đều là đồ hệ thống cho, biết đâu lúc nào đó sẽ phát huy tác dụng không ngờ.”
Khương Ương nhận hành lý, hỏi: “Hiện tại chúng ta vào thị trấn chứ?”
Triệu Đình Liệu gật đầu: “Ừ.”
Thế là hai người sóng vai tiến vào thị trấn. Nói là thị trấn, trên thực tế theo Khương Ương thấy, nơi này càng giống một thôn trang nhỏ hơn, đường là đường đất, mỗi bước đi đều dấy lên tro bụi.
Khương Ương thầm nghĩ, cho dù chiếc xe kia còn dầu chỉ sợ cũng không lái nổi vào đây.