Chương 6: Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong mục nát thối rữa

[Tên đạo cụ: Công văn của trưởng trấn tiền nhiệm.]

[Cấp bậc đạo cụ: Đạo cụ trung cấp.]

[Tính chất đạo cụ: Đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ phó bản này mới có thể sử dụng.]

[Miêu tả đạo cụ: Đây là công văn của trưởng trấn tiền nhiệm. Công văn giao cho bạn quyền lợi quản lý trấn Hồng Liên, bạn có thể quyết định quy tắc mới của trấn, đương nhiên cũng có thể vứt bỏ quy tắc cũ.]

[Nhắc nhở hữu nghị: Quyền lợi đi kèm với nghĩa vụ, đừng l·ạm d·ụng chức quyền.]

*

[Tên đạo cụ: Công văn của phó trưởng trấn tiền nhiệm.]

[Cấp bậc đạo cụ: Đạo cụ trung cấp.]

[Tính chất đạo cụ: Đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ phó bản này mới có thể sử dụng.]

[Miêu tả đạo cụ: Đây là công văn của phó trưởng trấn tiền nhiệm. Công văn giao cho bạn quyền lợi trị an trấn Hồng Liên, nhưng thật đáng tiếc, bạn là tư lệnh bù nhìn, không có thuộc hạ.]

[Nhắc nhở hữu nghị: Quyền lợi đi kèm với nghĩa vụ, đừng l·ạm d·ụng chức quyền.]

Khương Ương có chút tò mò: “Vì sao lại là trưởng trấn và phó trưởng trấn? Không phải hệ thống cho tư liệu lỗi chứ?”

Triệu Đình Liệu lắc đầu: “Hệ thống cung cấp tư liệu nguyên thủy tất nhiên sẽ không bị lỗi. Cái này...” Hắn phe phẩy công văn trên tay: “Xem như là phúc lợi của người mới đi, giảm bớt một chút độ khó cho phó bản, tặng chúng ta một bảo đảm.”

Khương Ương như có điều suy tư.

Triệu Đình Liệu cất công văn vào cặp, ngồi xổm kiểm tra hai va ly hành lý.

Hai va ly hành lý đều không lớn, vừa nhìn là có thể phân biệt ra. Một chiếc rất mới, Triệu Đình Liệu giơ tay sờ, phát hiện nó được làm từ da trâu, hắn cười nói: “Chiếc này chắc là của cậu, nào, chúng ta nhìn xem tiểu thiếu gia sẽ mang tới bảo bối gì.”

Sau một hồi tìm kiếm, Triệu Đình Liệu tương đối thất vọng. Trong hành lý không có món đồ gì quan trọng, tất cả chỉ là vài món đồ tắm rửa cùng vật phẩm trang sức như đồng hồ, kẹp cà vạt linh tinh gì đó, ngoài ra còn có một cuốn “Hẹn Cũ”.

Triệu Đình Liệu bĩu môi: “Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong mục nát thối rữa.”

Hắn xoay người mở chiếc va ly thoạt nhìn tương đối cũ bên cạnh, miệng lẩm bẩm: “Lần này chắc phải có thứ tốt đi? Chúng ta không thể tay không thế được?”

Khương Ương thò lại gần, cõi lòng ôm hy vọng nhìn chiếc va ly có lẽ thuộc về Triệu Đình Liệu.

Va ly vừa mở, Khương Ương liền cảm thấy hoa mắt. Cậu chớp chớp, kinh ngạc phát hiện, bên trong chiếc va ly cũ cất giấu một con dao găm, một cái nỏ, một cái tụ tiễn, cùng một đống chai lọ vại bình.

Khương Ương cầm chiếc bình sứ trong đó lên, không đợi cậu quan sát, trước mắt tự động xuất hiện một giao diện:

[Tên đạo cụ: Một lọ kim sang dược sắp quá hạn.]

[Cấp bậc đạo cụ: Đạo cụ sơ cấp.]

[Tính chất đạo cụ: Đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ phó bản này mới có thể sử dụng.]

[Miêu tả đạo cụ: Đây là một lọ kim sang dược do Dược Vương Tôn Tư Mạc tự tay điều chế, bôi lên v·ết th·ương có tác dụng chuẩn không cần chỉnh! Đáng tiếc là nó sắp hết hạn, chỉ có thể sử dụng một lần.]

Kim sang dược do Dược Vương Tôn Tư Mạc tự tay điều chế à…

Mấy trăm năm rồi còn chưa hết hạn?

Được cái tác dụng tốt.

Khương Ương im lặng.

Triệu Đình Liệu cầm cái bình trong tay một lát, chắc hẳn cũng xem xong thông tin trên giao diện rồi: “Chỉ có thể sử dụng một lần?”

Khương Ương vẫn chưa hiểu ý Triệu Đình Liệu muốn nói gì thì thấy hắn lần lượt sờ qua đám chai lọ vại bình còn lại, vẻ mặt nghiêm trọng.

Thấy hắn không nói lời nào, Khương Ương học theo hắn sờ từng món đạo cụ. Chờ thấy giao diện xuất hiện trước mặt, cậu cũng hết nhịn nổi, khóe miệng giựt giựt.