Chương 5: Triệu Đình Liệu

Trên bàn tay Khương Ương, giữa ngón trỏ và ngón cái có vết kén rõ ràng, điều này chứng minh, cậu ấm này biết nổ súng, cha cậu ta có thể để con mình đến thị trấn có quỷ để giải quyết vấn đề mà rất nhiều tuần cảnh đều không giải quyết được thì sao cậu ta có thể là kẻ tay trói gà không chặt đây?

Người đàn ông nhướng mày: “Suy luận logic đấy.”

Khương Ương chuyển mắt qua nhìn chiếc xe mới tinh: “Trong xe còn trống chỗ chứ?”

Ánh mắt hắn sáng lên. Hắn cười nói với Khương Ương: “Tôi rất vui vì cậu không phải một tên ngu xuẩn.”

Khương Ương nhíu mày: “Nếu tôi là kẻ ngu, anh sẽ làm gì?”

Người đàn ông nhún vai không sao cả: “Đừng sợ, tôi chẳng làm gì được cậu đâu, chỉ là kết thúc trò chơi trước thôi, dẫu sao không có trải nghiệm trò chơi thì không cần thiết tiếp tục nữa.”

Khương Ương: “...”

Vậy phải cảm ơn anh rồi.

Người đàn ông giơ tay mở cửa xe, miệng lẩm bẩm: “Đúng rồi, có phải tôi quên chưa giới thiêu tên của mình với cậu không?”

Hắn quay đầu: “Tôi tên Triệu Đình Liệu.”

Khương Ương nghĩ, người này nói cho anh biết tên, có phải vì muốn anh nhớ kỹ ơn không gϊếŧ của hắn không.

Khương Ương không để ý đến hắn, tiến lên một bước kéo cửa xe mà Triệu Đình Liệu chậm chạp mãi không chịu mở. Ngoài dự đoán của Khương Ương, bên trong trống trơn, không có gì cả.

Khương Ương quan sát cẩn thận, vị trí ghế lái và phó lái đều rỗng tuếch, thậm chí kim biểu hiện trên đồng hồ xe cũng chỉ về 0, chiếc xe này không có xăng, vốn là một chiếc xe vô dụng.

Khương Ương: “...”

Mở màn gian nan quá đi.

Triệu Đình Liệu đứng sau anh cười to: “Cậu ngó đằng trước làm gì, cái gì cần có chắc chắn nằm ở phía sau.”

Khương Ương: “Anh không lái xe ở đằng trước?”

Triệu Đình Liệu mở cửa sau: “Không phải chỉ khảo nghiệm cậu chút sao? Xem ra còn phải rèn luyện nhiều lắm.”

Khương Ương thở hắt một hơi.

Triệu Đình Liệu mở cửa sau, thế nhưng trên ghế sau chỉ có một chiếc cặp công văn. Triệu Đình Liệu cau mày cầm cặp công văn, miệng lẩm bẩm: “Không hay rồi, cậu mở cốp xe nhìn xem.”

Khương Ương không phản đối, theo lời Triệu Đình Liệu mở cốp xe. Bên trong có hai va ly hành lý không lớn, rất ngăn nắp gọn gàng, một tay là có thể nhấc lên, cực kỳ phù hợp với hình tượng hành lý trong phim truyền hình thời dân quốc.

Khương Ương dường như đã hiểu tại sao Triệu Đình Liệu lại hô không ổn rồi, bởi vì đồ cho bọn họ không nhiều lắm.

Bên kia Triệu Đình Liệu mở cặp công văn, Khương Ương thò lại gần xem thử, phát hiện bên trong chỉ có vài tờ giấy, là về anh và Triệu Đình Liệu.

Nội dung là: Khương Ương làm trưởng trấn Hồng Liên, Triệu Đình Liệu làm phó trấn.