Khương Ương im lặng cất súng vào túi. Nhưng anh cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện trên người mình không có võ trang.
Không, nói đúng là, trên người anh không mặc cảnh phục.
Khương Ương: "..."
Khương Ương không dám tin nhìn bộ đồ trên người...
Một bộ tây trang hoàn chỉnh, cắt may thoả đáng khiến anh giơ tay quá cao cũng không được. Anh bước về trước vài bước, sau đó xác định đôi giày dưới chân không thích hợp cho chạy nước rút.
Khương Ương lấy làm thắc mắc: “Vì sao anh được mặc cảnh phục, còn tôi chỉ có thể mặc tây trang?”
Người đàn ông cười hì hì đáp: “Trong tư liệu của cậu không viết sao? Chỗ tôi có nha.”
Trong lòng Khương Ương bỗng nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, câu tiếp theo của hắn là: “Tư liệu bên chỗ tôi có ghi, cậu là con ông cháu cha tiến vào Tuần Cảnh Thính nhờ đi cửa sau, thể năng không đạt tiêu chuẩn, vừa không biết dùng súng cũng không biết quơ đao múa kiếm, thậm chí đi đường ba bước thở dốc một bước, biết rõ phải xuống nông thôn tra án, lại không chịu từ bỏ tây trang cà vạt.”
Nói đến đây, hắn bật cười thành tiếng: “Đúng rồi, cậu còn thích nói lý, cho rằng đánh người là không đúng, đừng có OOC nha, sẽ bị trừng phạt đó.”
Khương Ương: “...”
Khương Ương không dám tin: “Nói lý? Không đánh nhau?”
Hắn cười tủm tỉm gật đầu.
Khương Ương hỏi: “Nhất định phải tuân thủ quy tắc này sao?”
Hắn vẫn gật đầu: “Tư liệu không viết cậu có thể tùy ý phát huy, nhưng tư liệu viết những gì cậu phải nghiêm túc chấp hành.”
Khương Ương: “Tại sao tư liệu ở chỗ anh không giống tư liệu ở chỗ tôi?”
Người đàn ông nhìn anh rất lâu, cuối dùng nói một câu đầy ẩn ý sâu xa: “Bởi vì chúng ta là một đội, cho nên...”
Mí mắt Khương Ương giựt giựt.
“Quy tắc trói buộc cậu có khả năng sẽ nằm trong tay đồng đội, đương nhiên cũng có thể không. Cho nên, về sau mỗi lần tiến vào phó bản, cậu phải suy nghĩ cho cẩn thận xem đến tột cùng mình có bị ước thúc gì không? Hơn hết là, những điều lệ ước thúc mà đồng đội cậu nói cho cậu rốt cuộc có phải là thật hay không.”
“Năng lực phán đoán là yếu tố quan trọng hàng đầu khi tiến vào phó bản.”
Đoạn, người đàn ông đi đến trước mặt Khương Ương: “Phải căn cứ vào những điều đã biết để loại trừ những thứ không biết, không khó hiểu chứ.”
Khương Ương: “Trong tư liệu của tôi chỉ nói, thân phận của tôi là một cậu ấm, dựa vào cha mới có thể tiến vào Tuần Cảnh Thính trở thành tuần cảnh, cho nên anh nói tôi đi cửa sau, lời này là đúng.”
“Anh nói tôi có sức khỏe kém không chạy nổi mấy vòng, lời này cũng là đúng, giày dưới chân tôi đã chứng minh hành động của tôi bị hạn chế.”
“Nhưng mà...” Khương Ương ngước mắt, xòe bàn tay ra trước mặt hắn: “Không biết dùng súng? Vậy thì chưa chắc đâu?”