Chương 37: Để quỷ thấy nhiều không tốt, bọn họ sẽ tự ti

Tử Xa Nam Trọng nhịn hết nổi, nhỏ giọng nói bên tai Triệu Đình Liệu: “Anh Triệu, trưởng trấn chưa nói người khổng lồ này là Thần Đồ Úc Lũy, trái lại, khả năng người khổng lồ là Thần Đồ Úc Lũy không lớn. Nhưng trong tay người khổng lồ lại cầm vĩ tác, dùng để bắt quỷ đó.”

Cuối cùng, Tử Xa Nam Trọng đưa ra tổng kết: “Ý của trưởng trấn là, nơi này có lẽ thật sự là cửa sinh tử, dưới mặt hồ chính là mồ chôn của cư dân trấn Hồng Liên.”

Triệu Đình Liệu: “...”

Quê quá trời, Triệu Đình Liệu nghẹn nửa ngày không ra lời nào, chỉ có thể xụ mặt quở mắng: “Cậu thì giỏi rồi?”

Tử Xa Nam Trọng: “?”

Tôi làm sao?

Khương Ương không để ý tới Triệu Đình Liệu và Tử Xa Nam Trọng ầm ĩ, ánh mắt cậu tập trung trên người khổng lồ sắp trồi lên hẳn mặt nước.

Người này có gương mặt của Tề Lão Tam, nhưng dáng vẻ lại giống Khoa Phụ trong truyền thuyết, cao lớn khiến người ta phải ngẩng đầu mới có thể thấy rõ mặt hắn. Ánh mặt trời bị cái đầu của hắn cản trở, Khương Ương ngẩng đầu phát mỏi cũng thấy không rõ ánh mắt người nọ.

Hắn sẽ dùng ánh mắt như thế nào nhìn bọn họ?

Là ánh mắt phẫn nộ nhìn đám nhân loại ngu xuẩn dám to gan tiến vào thánh địa hồ Hồng Liên?

Hay ánh mắt như nhìn con kiến hôi, lười phải bố thí?

Người khổng lồ Khoa Phụ cất giọng lạnh lùng: “Đây là chốn cũ của ng·ười ch·ết, người sống không được tiến vào, các vị xin về cho.”

Khương Ương sửng sốt.

Cậu tin chắc người khổng lồ trước mặt tuyệt đối không chỉ là Tề Lão Tam phiên bản người khổng lồ. Hắn có lẽ có quan hệ nào đó với Tề Lão Tam nhưng không phải Tề Lão Tam.

Thời điểm ý nghĩ này nổi lên trong đầu, trước mắt Khương Ương liền xuất hiện một giao diện:

[Họ tên NPC: Người giữ mộ.]

[Giới tính NPC: Nam.]

[Tính chất NPC: NPC phi linh trí.]

[Mô tả NPC: Hắn là người giữ mộ trấn Hồng Liên, ở đây đã hơn ngàn năm. Hắn là người giữ mộ trung thành nhất, không ai có thể trung thành hơn hắn.]

Nhưng ánh mắt Khương Ương lại dừng ở mấy chữ [NPC phi linh trí]... không có linh trí đồng nghĩa với người giữ mộ chỉ là trình tự giả thiết.

Nếu là trình tự, vậy không thể không có bug.

Khương Ương nói với người giữ mộ: “Người anh em, hiểu nhầm rồi, chúng tôi tới du hồ, không phải tới âm tào địa phủ.”

Người giữ mộ: “...”

Đại khái trình tự được cấy vào không đủ nhiều, nửa ngày trôi qua người giữ mộ vẫn không đáp được, một lúc sau hắn mới tiếp tục nghẹn ra câu kia: “Đây là chốn cũ của ng·ười ch·ết, người sống không được tiến vào, các vị xin về cho.”

“Đã nói không phải tới tìm ch·ết rồi, sao nghe không hiểu hả?” Khương Ương nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đâu có quy định hồ này không thể bơi.”

Nói xong, Khương Ương trực tiếp đứng lên, nhảy xuống khỏi hoa sen thủy mặc.

Triệu Đình Liệu: “...”

Tử Xa Nam Trọng: “...”

Khương Ương xuống nước rồi còn hô to với người giữ mộ: “Người anh em, tôi tới bơi lội, các vị không có quy định không cho bơi trong hồ đi?”

Người giữ mộ: “...”

Tử Xa Nam Trọng khϊếp sợ trừng mắt chó: “Không phải chứ, trưởng trấn cứ thế nhảy xuống? Hồ nước sâu, lỡ không lên được thì phải làm sao? Anh Triệu, anh khuyên chút đi... Không đúng anh Triệu, anh đang làm gì?”

Triệu Đình Liệu lần nữa cố định đai lưng, cười với Tử Xa Nam Trọng: “Thắt lại cái đai lưng thôi, bằng không lát nữa xuống nước tuột mất phải làm sao? Để người, ồ không, để quỷ thấy nhiều không tốt, bọn họ sẽ tự ti.”

Tử Xa Nam Trọng: “...”

Tử Xa Nam Trọng: “Này anh Triệu, sao anh cũng làm càn theo trưởng trấn hả?”

Triệu Đình Liệu bày ra vẻ mặt chính nghĩa: “Đó là trưởng trấn! Vì trưởng trấn, tôi nguyện lên núi đào than không chối từ!”

Tử Xa Nam Trọng: “...”