Chương 36: Lốc xoáy giữa hồ

Khiến bọn họ phải kinh ngạc ở chỗ, lọt vào trong tầm mắt là một hồ nước đen tuyền. Hoa sen thủy mặc di chuyển trên mặt hồ tạo ra từng gợn nước lăn tăn, Khương Ương nhìn ra được nước hồ Hồng Liên thật sự rất xanh, xanh đến gần như không nhìn ra tạp chất.

Ấy thế mà mặt hồ lại là một màu đen khó hiểu...

Các cụ thường nói, nước xanh thì nông, nước đen thì sâu, mặt hồ đen như vậy e rằng hồ Hồng Liên rất sâu rồi.

Khương Ương chống cằm, tò mò hỏi: “Các anh nói xem, dưới nước này sẽ là cái gì?”

Triệu Đình Liệu ngáp một cái: “Còn có thể là cái gì? Mộ địa.”

Triệu Đình Liệu nhắc tới chuyện này, Khương Ương càng thêm hứng thú: “Bọn họ nói Tề Lão Tam là người giữ mộ Trấn Hồng Liên, chúng ta có thể nhìn thấy lão ở trong hồ Hồng Liên không nhỉ?”

Triệu Đình Liệu: “...”

Một lát sau, hắn mới nói: “Trong tình huống bình thường, chúng ta không nên dùng cái miệng quạ đen.”

Khương Ương: “...”

Không đợi Khương Ương phản bác, giây tiếp theo, cậu đã cảm nhận được dưới chân bất ổn. Hoa sen thủy mặc run rẩy, biến thành một đóa hoa mảnh mai yếu ớt.

Hồ nước dấy lên những rung chấn, hoa sen thủy mặc bị rung chấn trong hồ ảnh hưởng dẫn đến tốc độ di chuyển nhanh hơn. Khương Ương nheo mắt phát hiện, hoa sen thủy mặc hình như đang xoay tròn.

Ý thức được điểm này, cậu nhanh chóng đánh giá xung quanh, quả nhiên phát hiện mặt nước hồ Hồng Liên đang hình thành một cái lốc xoáy cực lớn. Hoa sen thủy mặc không có cách nào chạy thoát khỏi nó, bị kéo đến trung tâm lốc xoáy.

Giây tiếp theo, Khương Ương thấy tại trung tâm lốc xoáy hình như có thứ gì đó đang chậm rãi trồi lên.

Dưới chân đã sắp không giữ được thăng bằng, Khương Ương dứt khoát đặt mông ngồi xuống hạ thấp trọng tâm. Cảm thấy thế giới trước mắt không còn mơ hồ, cậu một lần nữa vực dậy tinh thần, nhìn cái thứ đang hiện ra...

Chắc là một người.

Người nọ mặc áo giáp bạc, thân hình to lớn, riêng cái mặt phải gấp đôi người Khương Ương. Trên tay hắn cầm một sợi dây thừng đan bằng cỏ, thân hình cao lớn nhìn xuống vạn vật sinh linh thế gian như một vị thần cổ xưa tôn quý dùng ánh mắt vô tình nhìn thời gian chảy trôi.

Khương Ương thấy cách ăn vận của người này có chút quen thuộc, nhưng nghĩ mãi không ra quen thuộc ở đâu.

Triệu Đình Liệu chọt chọt vai cậu: “Nghĩ gì thế?”

Khương Ương vuốt cằm: “Tôi thấy thứ này quen lắm, hình như gặp ở đâu rồi.”

Triệu Đình Liệu không rõ: “Đây không phải là Tề Lão Tam sao? Cậu đương nhiên thấy quen rồi.”

Khương Ương lắc đầu: “Không không không, không phải gương mặt làm tôi quen thuộc, mà là thứ khác... cách ăn mặc, đúng rồi, chính là cách ăn mặc này khiến tôi thấy quen. Là cái gì nhỉ? Áo giáp? Không phải, tôi không thích xem phim truyền hình, không phải áo giáp. Vậy thì là cái dây cỏ kia? Đúng rồi, chính là cái dây cỏ kia.”

Khương Ương vỗ trán: “[Sơn Hải Kinh] có nói, giữa biển có núi Độ Sóc, trên núi có cây đào cành nhánh quanh co, lan đến ba nghìn dặm. Nơi các cành thấp bé phía Đông Bắc có quỷ môn và 2 vị thần trấn giữ cửa này là Thần Đồ và Úc Lũy, chủ của vạn quỷ. Quỷ tốt hay xấu, lấy vĩ tác làm chủ. Thế là Huỳnh Đế làm lễ, môn hộ vẽ Thần Đồ, Úc Lũy và hổ, dùng vĩ tác trị hung mị.”

Khương Ương chỉ vào sợi dây thừng đan bằng cỏ trong tay người khổng lồ: “Anh xem dây thừng trong tay hắn chính là vĩ tác.”

Triệu Đình Liệu nghe mà cái hiểu cái không, hỏi: “Ý của cậu là, người khổng lồ này chính là Thần Đồ Úc Lũy trong truyền thuyết? Vậy hắn là Thần Đồ hay Úc Lũy?”

Khương Ương: “...”