Triệu Đình Liệu nói sang chuyện khác: “Trong tay cậu cầm gì đấy?”
Khương Ương giơ quyển trục: “Tranh của Tiêu Lan Hiết.”
“Tranh?” Tử Xa Nam Trọng khó hiểu: “Không phải chúng ta tới tìm thuyền sao? Lấy tranh làm gì?”
Khương Ương không trả lời cậu ta mà hỏi ngược lại: “Nói trước đã, vừa rồi hai người nói gì vậy?”
Tử Xa Nam Trọng xấu hổ không nói, ngược lại Triệu Đình Liệu mặt dày, trực tiếp lên tiếng: “Bọn tôi đang thảo luận về tương lai của Nam Trọng.”
Khương Ương: “... Hả?”
Triệu Đình Liệu cười hề hề: “Tôi nói với Nam Trọng, trưởng trấn là người tốt, chỉ cần chúng tôi làm được việc, trưởng trấn sẽ cho chúng tôi tiền đồ.”
Khương Ương: “?”
Từ đã, anh giai à anh đang nói gì vậy?
Khương Ương không thể hiểu nổi: “Tiền đồ gì?”
Triệu Đình Liệu: “Không phải chứ trưởng trấn, chúng tôi giúp cậu làm nhiều việc như vậy mà không được chỗ tốt nào sao?”
Khương Ương: “...”
Anh giai, tôi cầu xin anh đừng nói bậy.
Khương Ương bất đắc dĩ phất tay, không muốn xem Triệu Đình Liệu diễn kịch: “Đi nhanh, còn không đi trời tối.”
Nhưng mà dù Khương Ương đã tránh không nói cũng không đánh mất được tâm tư của Tử Xa Nam Trọng, dọc đường đi cậu ta bắt đầu hỏi thăm về thân phận địa vị của “Khương Ương”.
Vấn đề ở chỗ mấy vấn đề này Khương Ương làm sao mà biết? Trên tư liệu chỉ cho cậu một câu “tiểu thiếu gia”.
Khương Ương không có cách nào trả lời câu hỏi của Tử Xa Nam Trọng, đành quay sang cầu cứu Triệu Đình Liệu, hy vọng Triệu Đình Liệu cho cậu manh mối, để cậu biết nên nói những gì.
Kết quả Triệu Đình Liệu quay đầu đi, làm bộ không nhìn thấy ánh mắt của Khương Ương, khiến Khương Ương hận không thể đấm hắn một quả.
Cố tình Tử Xa Nam Trọng còn lải nhải không ngừng: “Trưởng trấn, thật sự không thể giải trừ lao dịch trấn Hồng Liên sao?”
Khương Ương dừng bước: “Sao cậu lại hỏi như vậy?”
Tử Xa Nam Trọng nói: “Tôi chỉ nghĩ thôi, nếu không có trưng tập lao dịch, trấn Hồng Liên sẽ không xảy ra những việc này.”
Khương Ương nhìn cậu ta: “Nhưng nếu tôi nhớ không nhầm, trước đó trấn Hồng Liên cũng có trưng tập lao dịch, đã mười mấy năm, sao đến hiện tại mới xuất hiện ác quỷ lấy mạng người? Cái chết của lao dịch trấn Hồng Liên hẳn là không liên quan đến trưng tập lao dịch.”
Giống như bị cự tuyệt mất hết thể diện, sắc mặt Tử Xa Nam Trọng trở nên rất khó coi.
Mãi cho đến hồ Hồng Liên, Tử Xa Nam Trọng cũng không nói thêm lời nào nữa. Khương Ương cũng không quản cậu ta, lập tức đi đến bên hồ, mở bức họa trong tay.
Bức hoạ mở ra, để lộ một mảnh hoa sen thủy mặc nở rộ.
Khương Ương thả bức họa này vào trong hồ, khoảnh khắc nước hồ tẩm ướt trang giấy, màu mực đen nhòe đi như có sinh mệnh trong nước dần dần hình thành một đóa sen màu đen.
Triệu Đình Liệu vươn tay chạm thử, nơi bị hắn chạm vào đẩy ra gợn sóng, ngay đến màu mực đen cũng phiêu động theo nước.
“Không được rắn chắc, công trình bã đậu gì vậy.” Triệu Đình Liệu lắc đầu: “Thứ này chưa tới giữa hồ đã tan thành từng mảnh, lúc đó phải làm sao?”
“Tạm vậy, đâu phải chế tác hỏa tiễn.” Khương Ương trực tiếp bước lên: “Tan thành từng mảnh thì tan thành từng mảnh đi, xe đến trước núi ắt có đường.”
Cậu nói rất nhẹ nhàng, giây tiếp theo đã đứng vững trên đóa sen màu đen. Hoa sen thủy mặc như có sinh mệnh xoay tròn dưới chân Khương Ương.
Khương Ương ngoắc ngón tay: “Lên không?”
Triệu Đình Liệu không nói hai lời, nối gót Khương Ương, đạp bước lên hoa sen.
Khương Ương lại nhìn về phía Tử Xa Nam Trọng ngẩn người tại chỗ: “Tử Xa thì sao, muốn lên không?”
Tử Xa Nam Trọng ậm ừ hồi lâu mới nặn ra một nụ cười không tính là đẹp: “Trưởng trấn, tôi đến đây.”
Làm như biết hành khách mình phải chở đã lên hết, hoa sen thủy mặc bắt đầu chuyển động ngay sau khi Tử Xa Nam Trọng bước lên. Tốc độ xoay tròn của nó từ chậm thành nhanh, chở ba người một đường băng băng đến giữa hồ nước.