Chương 34: Anh em tốt

“Đồ của người nước ngoài thì có cái gì ngon?” Triệu Đình Liệu khinh thường bĩu môi: “Tôi nói cậu nghe, cái món bò bít tết gì ấy, cậu biết không? Người nước ngoài thích ăn bò bít tết còn dính tơ máu! Thật sự chưa chín, cắt ra chảy máu đỏ, cứ thế cho vào trong miệng như ăn thịt sống. Tôi ăn một lần rồi không bao giờ muốn ăn lại.”

Tử Xa Nam Trọng bị miêu tả của hắn làm cho buồn nôn, vội vàng xua tay: “Phó trấn, anh đừng nói nữa, tôi chịu không nổi.”

Triệu Đình Liệu thấy đạt được mục đích liền dừng, khoác tay lên vai Tử Xa Nam Trọng nói: “Gọi phó trấn làm gì, khách khí quá. Tôi lớn hơn cậu một chút thôi, cứ gọi anh Triệu là được. Hai anh em mình không cần khách khí, chưa biết chừng lát nữa anh còn phải trông cậy vào chú đấy.”

Trong ánh mắt hoài nghi của Tử Xa Nam Trọng, Triệu Đình Liệu cúi đầu nhìn chiếc túi sờn chỉ trên vai Tử Xa Nam Trọng... hoặc nói là nhìn đống phù triện tùy thân của Tử Xa Nam Trọng.

Tử Xa Nam Trọng lập tức hiểu ý Triệu Đình Liệu, vội vàng vỗ ngực bảo đảm: “Anh Triệu, anh yên tâm, nguy hiểm tới em sẽ không chỉ lo cho trưởng trấn mà không màng tới anh đâu.”

Triệu Đình Liệu ra vẻ “thằng nhóc cậu biết nói chuyện”: “Yên tâm, chú bảo vệ anh, anh cũng sẽ không để mặc chú. Chờ chúng ta rời khỏi nơi quỷ quái này, anh báo cáo lên cấp trên cho chú tới phòng Tuần bộ làm tuần cảnh, làm công ăn lương đàng hoàng nhé!”

Có trong tích tắc, Triệu Đình Liệu tin mình thấy được trên mặt Tử Xa Nam Trọng là vẻ khinh thường, châm chọc như thấy thứ dơ bẩn.

Nhưng ng·ay sau đó, Tử Xa Nam Trọng lại tỏ ra kinh hỉ, ngay đến đôi mắt cũng trừng lớn vài phần, cuối cùng biến thành lo âu bất an: “Anh Triệu, em có làm được không? Dẫu sao vụ án Tiêu Kỳ Chi trước đó em không phá được, ngay đến Tề Vô Quy cũng không bảo vệ tốt.”

Trong lòng Triệu Đình Liệu sắp cười ra tiếng rồi, hắn vỗ vai Tử Xa Nam Trọng, ra vẻ anh em tốt, nói: “Chú yên tâm, có anh ở đây, chắc chắn không thành vấn đề. Nếu thật sự không được không phải còn có trưởng trấn sao? Anh đi cầu xin trưởng trấn, trưởng trấn chắc chắn nói đỡ cho chú.”

Nói đến đây, ánh mắt Tử Xa Nam Trọng càng thêm sáng: “Trưởng trấn? Đúng rồi, sao em quên mất, trưởng trấn chính là... Là... Ai nha, là cái gì rồi, xem trí nhớ của em này.”

Tử Xa Nam Trọng vỗ trán, dáng vẻ ngượng ngùng xấu hổ.

Triệu Đình Liệu bật cười thành tiếng: “Trưởng trấn ấy mà, anh lén nói cho chú biết, chú chớ nói với người khác.”

Tử Xa Nam Trọng điên cuồng gật đầu.

Triệu Đình Liệu vội vàng cúi người nói bên tai Tử Xa Nam Trọng: “Anh nói chú nghe, trưởng trấn của chúng ta, sau lưng có quan hệ rất lớn. Biết Tùng Giang chúng ta là do ai đang khống chế không? Quân phiệt Khương Đạc! Đó chính là ông nội của trưởng trấn!”

Tử Xa Nam Trọng khϊếp sợ há to miệng.

Triệu Đình Liệu tiếp tục nói bừa: “Chú biết mẹ của trưởng trấn là ai chứ? Bà ấy là quý tộc cuối thời nhà Thanh! Cháu gái của Vua Càn Long! Trưởng trấn rất có bản lĩnh, đến lúc đó đừng nói một tuần cảnh nho nhỏ, cho dù là chức cao hơn cậu ấy cũng có thể xin cho chú!”

Tử Xa Nam Trọng ngơ ngác như kẻ nhà quê ra thành phố, chọc Triệu Đình Liệu suýt chút nữa không nín được mà bại lộ.

“Hai người đang nói gì đấy?” Lúc này Khương Ương đi tới, vẻ mặt tò mò.

Tử Xa Nam Trọng đỏ mặt lắc đầu, Triệu Đình Liệu thì nhịn cười muốn rút gân.

Khương Ương hoài nghi có phải đầu óc bọn họ có bệnh không.