Chương 33: Cậu yên tâm, tôi có tự tin đưa được cậu ra giữa hồ

Tử Xa Nam Trọng nhảy dựng lên khuyên can: “Trưởng trấn, không cần đâu? Hiện tại hồ Hồng Liên rất nguy hiểm, nghe nói sau khi sen đỏ khô héo, mỗi thuyền tiến vào hồ Hồng Liên đều bị nước hồ nuốt chửng.”

Khương Ương không quan tâm, xoay người đi tìm thuyền. Hồ Hồng Liên rất lớn, nhưng địa thế lại bằng phẳng, Khương Ương nhìn quanh bốn phía, đến bóng dáng một con thuyền cũng không thấy.

Cậu quay đầu nhìn Triệu Đình Liệu: “Anh có cách nào không?”

Triệu Đình Liệu im lặng một lát, nói: “Thật ra, tôi biết bơi.”

Khương Ương: “...”

Triệu Đình Liệu: “Nếu cậu cần, có thể ngồi trên lưng tôi cõng. Cậu yên tâm, tôi có tự tin đưa được cậu ra giữa hồ.”

Khương Ương: “... Cảm ơn.”

Triệu Đình Liệu mỉm cười: “Không cần khách sáo.”

Nghe cuộc nói chuyện của bọn họ, Tử Xa Nam Trọng càng thêm nóng nảy: “Vậy còn tôi thì sao? Phó trưởng trấn, anh có thể một lúc cõng hai người không?”

“...” Triệu Đình Liệu trực tiếp lại thô bạo: “Cút.”

Khương Ương không muốn xem hai kẻ vô lương tâm này, cậu thở dài xoay người rời đi.

Tử Xa Nam Trọng không rõ nguyên do, đi theo phía sau cậu hỏi: “Trưởng trấn, anh đi đâu vậy?”

Khương Ương rất mệt lòng: “Đi tìm thuyền.”

Nghe Khương Ương nói vậy, Tử Xa Nam Trọng suy nghĩ thật lâu cũng không nghĩ ra, rõ ràng Khương Ương tới tìm thuyền, vì sao lại tìm đến nhà Tiêu Lan Hiết?

Khương Ương đẩy cửa tiến vào, thấy Tiêu Lan Hiết vẫn còn ở trong sân vẽ tranh. Vẫn là bức tranh lần trước, cũng không biết Tiêu Lan Hiết đã vẽ bao nhiêu lần.

Tiêu Lan Hiết nghe được tiếng động quay đầu, vào lúc nhìn thấy Khương Ương, trên mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc như không nghĩ tới Khương Ương sẽ còn tới đây.

Tiêu Lan Hiết tò mò hỏi: “Trưởng trấn sao lại tới nữa?”

Khương Ương tiến lên một bước: “Nhớ tới cậu vẽ tranh rất đẹp, cho nên tới xem thử.”

Được khen, hiển nhiên Tiêu Lan Hiết rất vui. Hắn đón Khương Ương đến bên cạnh mình, đưa tranh mới vẽ xong cho cậu xem: “Trưởng trấn nhìn xem, bức này so với bức trước thế nào?”

Giống nhau như đúc, Khương Ương chớp mắt: “Càng có hồn hơn bức trước rồi.”

Tiêu Lan Hiết cười càng thêm vui vẻ, giữ chặt tay áo Khương Ương, nhỏ giọng thì thầm với cậu về ý tranh.

Triệu Đình Liệu nghe mà đầu đau, thấy Tử Xa Nam Trọng đứng đực mặt ra không biết bọn họ đang nói gì, nghĩ chắc Khương Ương không thể xong việc trong một chốc một lát, hắn dứt khoát kéo Tử Xa Nam Trọng qua một bên nói chuyện.

Triệu Đình Liệu hỏi: “Cậu và Tiêu Lan Hiết có quen thân không?”

Tử Xa Nam Trọng lắc đầu: “Không thân, lần trước tôi tới đây hầu như chỉ đi theo Tề Vô Quy, chưa từng gặp Tiêu Lan Hiết.”

Triệu Đình Liệu lại hỏi: “Vậy cậu có nghe chuyện về Tiêu Lan Hiết chưa? Thí dụ như...”

Triệu Đình Liệu đè giọng: “Cậu ta ra ngoài cầu học? Tôi nghe nói cậu ta ở bên ngoài học rất khá, sao đột nhiên lại trở về? Cái nơi rách nát này có gì tốt, muốn rượu ngon không có rượu ngon, muốn gái đẹp không có gái đẹp, tôi mới tới đây mấy ngày đã không chịu nổi.”

Tử Xa Nam Trọng nghe vậy, xúc động nói: “Còn không phải sao, nơi này thứ gì cũng khó nuốt, tôi sắp ăn không vô rồi, ai ngờ trưởng trấn lại không chê đồ nơi này.”

Triệu Đình Liệu nhướng mày cười bói: “Chắc cậu không biết đi? Đồ ăn của người nước ngoài càng khó ăn hơn.”

Tử Xa Nam Trọng: “Cái gì?”

Triệu Đình Liệu làm mặt quỷ: “Đừng thấy trưởng trấn của chúng ta là cậu ấm nhà giàu mà nghĩ cậu ấy bắt bẻ. Tôi nói cậu nghe, cậu ấy từng ra nước ngoài đọc tập, trở về nói cho tôi biết, đồ ăn của người nước ngoài rất khó ăn, cậu ấy ăn không quen, cố tình người hầu dẫn theo làm cơm không hợp khẩu vị của cậu ấy, thế nên trong mấy năm cậu ấy ở Anh, cơm ăn không ngon, sau khi về nước dù ăn quán ven đường cũng thấy ngon.”

Tử Xa Nam Trọng không nghĩ tới sau lưng còn có chuyện xưa bậc này, vẻ mặt không dám tin: “Lúc tôi ở Mao Sơn thường xuyên nghe sư phụ nói, đồ ăn của người nước ngoài rất ngon mà.”