Chương 32: Chúng ta tìm thuyền, tôi muốn tới giữa hồ

Tiêu Thiến Thiến dập đầu với Khương Ương: “Đại nhân, xin ngài hãy cứu chúng ta! Xin ngài hãy cứu chúng ta!”

Khương Ương tiến lên đỡ Tiêu Thiến Thiến, không cho nàng tiếp tục dập đầu. Thời điểm Khương Ương nâng Tiêu Thiến Thiến, cậu nhìn thấy trán Tiêu Thiến Thiến rách da, máu chảy giàn giụa.

Tiêu Thiến Thiến bắt lấy tay Khương Ương, trong mắt thật sự chảy xuống huyết lệ: “Ngài cứu chúng ta đi! Cứu lấy chúng ta!”

Cánh tay truyền đến đau đớn, Khương Ương cúi đầu, chỉ thấy móng tay Tiêu Thiến Thiến chọc vào da thịt, găm tới đâu máu chảy ra tới đó.

Khương Ương ngẩng đầu, phát hiện khuôn mặt Tiêu Thiến Thiến đã trở nên mơ hồ. Chỉ trong giây lát, ngũ quan của nàng đã mất đi nét đặc thù, trở thành dáng vẻ bình thường của mọi người trên thế gian.

Giọng nàng mờ nhạt, mất đi âm sắc riêng biệt, hòa làm một với thế gian.

Giữa lúc hoảng hốt, Khương Ương thấy nữ nhân trước mắt không còn là Tiêu Thiến Thiến... nàng biến thành một nữ nhân bình thường không có gì khác biệt.

Nàng không có thân phận, bình thường đến nỗi đi ngang qua cũng không ai thèm ngoài nhìn.

Khương Ương theo bản năng nhìn sang Tề Đại Trụ, Tề Đại Trụ cũng giống Tiêu Thiến Thiến, trở nên mờ nhạt trong thế giới này.

Đôi phu thê từ “Tề Đại Trụ và Tiêu Thiến Thiến” biến thành một đôi phu thê bình thường, trừu tượng và mang tính chung.

Tính chung này bao gồm bần cùng, ti tiện, bất lực, thân bất do kỷ, bị bánh xe vận mệnh đẩy về phía trước ...

Chỉ cần bất động, bọn họ sẽ bị bánh xe vô tình nghiền áp, tan biến trong nhân gian.

Khương Ương sực hiểu ra.

Máu trên tay Khương Ương như dính độc, thấm vào trong da thịt, hợp làm một thể với Khương Ương.

Bên tai là tiếng bi sắt gõ liên hồi, Khương Ương rũ mắt, nhẹ giọng nói: “Được.”

“Các vị không cần đi làm lao dịch nữa.”

Dứt lời, đau đớn trên tay biến mất, một trận choáng váng ập đến, Khương Ương phát hiện cậu không hề ở nơi gọi là phòng tân hôn mà đang ở phòng làm việc công sở của trấn.

Tử Xa Nam Trọng vỗ mặt cậu, thấy cậu tỉnh, Tử Xa Nam Trọng vui vẻ hoan hô: “Ai nha má ơi, trưởng trấn, ngài tỉnh rồi, dọa tôi sợ muốn ch·ết.”

Khương Ương ngẩng đầu, thấy Triệu Đình Liệu đang ngồi bên cạnh, vẻ mặt lo lắng.

Triệu Đình Liệu giơ tay sờ trán cậu, thấy Khương Ương không có dấu hiệu bị sốt mới hỏi: “Cậu có ổn không?”

Khương Ương gật đầu: “Tôi không sao... Hiện tại trời đã sáng chưa? Tôi muốn đến hồ Hồng Liên, hiện tại lập tức đi.”

Tử Xa Nam Trọng biết đường, cậu ta đi trước dẫn đường, Triệu Đình Liệu nhỏ giọng hỏi: “Cậu sao vậy?”

Khương Ương lắc đầu không nói.

Triệu Đình Liệu nhìn cậu nửa ngày, suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng không tiếp tục truy hỏi.

Dọc đường đi bọn họ không gặp một ai, nhưng chờ tới hồ Hồng Liên vẫn mất hơn một tiếng.

Tử Xa Nam Trọng chỉ vào hồ nước trước mặt: “Trưởng trấn, đây là hồ Hồng Liên.”

Khương Ương phóng mắt nhìn ra xa, mênh mông vô bờ đều là nước. Mặt hồ xanh ngát sạch sẽ nhìn không ra tạp chất, chỉ có ánh nắng chiếu xuống sóng nước lấp loáng.

Tử Xa Nam Trọng: “Nghe nói vào ba mươi năm trước, khắp hồ Hồng Liên đều là sen đỏ. Nhưng sau khi sen đỏ khô héo chỉ trong một đêm, từ đó về sau, trên mặt hồ chẳng còn gì cả.”

Khương Ương híp mắt đánh giá hồ nước, bỗng nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm, trong [Địa phương chí trấn Hồng Liên] có ghi, trấn Hồng Liên có l·inh c·ữu và phương thức mai táng cực kỳ đặc biệt, mỗi người chết, th·i th·ể sẽ được đặt trên thuyền nhỏ, đẩy vào hồ Hồng Liên. Chờ thuyền tới giữa hồ sẽ bị hồ nước cắn nuốt.”

Tử Xa Nam Trọng gật đầu: “Đúng vậy, quả thật là như thế... trưởng trấn, ngài hỏi chuyện này làm gì?”

Khương Ương rũ mắt: “Chúng ta tìm thuyền, tôi muốn tới giữa hồ.”