Chương 30: Lạc vào hôn lễ

Một vấn đề khác khiến Khương Ương băn khoăn, đó là nữ thần Hồng Liên và cư dân trấn Hồng Liên có quan hệ gì?

Là thần minh nhân từ với tín đồ thờ phụng nàng?

Hay thần minh lòng tham không đáy với bá tánh nghèo khổ bị nàng bóc lột?

Khương Ương nghĩ, cậu cần làm rõ hai vấn đề nêu trên. Làm rõ được hai vấn đề này mới có thể tìm ra chân tướng giữa một đống lời nói dối.

Trong lúc suy tư, Khương Ương quên mất thời gian. Đột nhiên, cậu nghe được âm thanh chói tai từ xa vọng lại: “Giờ lành đã điểm, mời tân nương xuống kiệu!”

Âm thanh mơ hồ dần trở nên rõ ràng, Khương Ương mở mắt, phát hiện cậu đang đứng giữa đám người. Đập vào mắt là một màu đỏ chói lóa, trước mặt là một tòa kiến trúc, trên cửa lớn dán hai chữ “Hỉ”. Cậu nhìn quanh thân, có vẻ là một đám cưới thời cổ đại.

Nhưng ngoài dự kiến là, Khương Ương không thấy ý cười trên mặt khách khứa. Các vị khách đều nghiêm mặt, nếu không phải xung quanh toàn màu đỏ, cùng với câu “Giờ lành đã điểm, mời tân nương xuống kiệu!”, Khương Ương còn tưởng cậu xuất hiện trong lễ tang.

Trước cửa là tân lang, được hắn nâng trong lòng bàn tay là tân nương đội khăn voan.

Giống với các vị khách xung quanh, trên mặt tân lang không có nụ cười. Rõ ràng mặc một thân đồ đỏ vui mừng, bên tai lại như vang vọng tiếng kèn xô na tràn ngập ai oán.

Khương Ương vừa nhìn đã nhận ra tân lang...

Là Tề Đại Trụ, lao dịch đầu tiên trong trấn Hồng Liên tử vong.

Như vậy, tân nương được hắn nâng trong tay hẳn là thê tử của hắn Tiêu Thiến Thiến, đêm nay là đêm tân hôn của bọn họ, cũng là lễ tang của đôi uyên ương mệnh khổ này.

Khương Ương bỗng hiểu vì sao hôn lễ lại giống như lễ tang rồi, bởi vì khách khứa mặc dù không biết đêm nay tân lang tân nương sẽ cùng chết trong lúc động phòng cũng biết sáng sớm ngày mai, tân lang sẽ bị tuần cảnh đưa đi, đến mỏ đá phục dịch, từ nay về sau thân bất do kỷ.

Bất kể nhìn từ góc độ nào, đôi phu thê này đều không có kết cục tốt.

Thế Tuần cảnh đâu?

Khương Ương quan sát khắp nơi, trong mắt lại chỉ thấy được khuôn mặt bi thương của khách khứa, vừa không thấy Triệu Đình Liệu và Tử Xa Nam Trọng, cũng không thấy tuần cảnh vốn nên xuất hiện ở đây tham gia hôn lễ.

Đột nhiên, Khương Ương như nghĩ tới điều gì, cậu vội vàng cúi đầu quan sát bản thân... quả nhiên, trên người cậu mặc đồng phục tuần cảnh.

Khương Ương: “…”

Hay lắm, lúc làm “Tuần cảnh Khương Ương” cậu cũng chẳng được mặc cảnh phục, hiện tại thì được như ý nguyện rồi.

Có điều, căn cứ vào ghi chép trong hồ sơ, lúc ấy dẫn Tề Đại Trụ đi là hai tuần cảnh. Cậu là một trong đó, người còn lại đâu?

Khương Ương tìm nửa ngày cũng không tìm được người kia, chỉ có thể bị động vào cửa.

Khương Ương thậm chí được mời ngồi vào bàn đầu, ng·ay cả các trưởng lão trong thị trấn cũng chỉ có thể ngồi ở phía sau cậu. Khương Ương nhìn quanh bốn phía, xung quanh đều là những gương mặt khóc tang, quả thật không may mắn gì cho cam.

Ti nghi hô lớn: “Nhất bái thiên địa!”

Khương Ương theo tiếng nhìn lại, tân lang cũng y như khách mời, chỉ thiếu mỗi tiếng khóc và nước mắt.

Cậu cố gắng đè nén cảm giác quái dị trong lòng, dồn lực chú ý vào tân nương đội khăn voan. Tuy không thấy rõ gương mặt của tân nương, nhưng độ cong khóe miệng kia… thật sự khiến người ta sởn tóc gáy.

“Nhị bái cao đường!”

Khương Ương bất giác chuyển đến trên người cha mẹ Tề Đại Trụ.

Vẫn cùng một nét mặt với mọi người, đôi mắt trống rỗng khiến Khương Ương hoài nghi liệu những người này còn sống hay chỉ là rối gỗ đã chết.

“Phu thê giao bái!”

Tề Đại Trụ và Tiêu Thiến Thiến cầm hoa đối diện giao bái, Khương Ương nhìn thấy trên mặt Tề Đại Trụ cuối cùng cũng có chút thả lỏng, hắn muốn cười, nhưng khóe miệng chỉ hơi nhếch lên một chút, dẫn tới gương mặt hắn càng thêm quái dị vặn vẹo.

Khăn voan đỏ buông xuống, Khương Ương thấy được nửa khuôn mặt của Tiêu Thiến Thiến... nàng cũng đang cười.

Đúng vậy, Tiêu Thiến Thiến đang cười. Cười lộ hàm răng trắng, đây là người duy nhất trong cả hôn lễ này cười.

Nàng chắc rất vui? Nàng gả cho người nàng yêu nhất, mặc dù qua đêm nay sẽ phải chia lìa.