Khương Ương xem xong tư liệu, hỏi: “Chỉ có nhiêu đó?”
Nhị Cẩu gật đầu: “Đúng vậy, chỉ thế thôi.”
Nhị Cẩu phe phẩy cái đuôi: “Thời gian đưa ra câu hỏi đã hết, hiện tại cậu có vấn đề muốn hỏi, tôi cũng sẽ không trả lời.”
Nó tỏ vẻ kiêu ngạo đắc ý không ai bì nổi: “Cố mà sống sót đi, hy vọng cậu còn cơ hội lần nữa nhìn thấy anh Nhị Cẩu này.”
Nói xong, chỉ trong chớp mắt Nhị Cẩu đã biến mất.
Ngay sau đó, thế giới xám xịt trước mắt bắt đầu sụp đổ, Khương Ương thấy được một thế giới mới đầy màu sắc.
Đập vào mắt đầu tiên là một tấm bia đá, mặt trên viết ba chữ “Trấn Hồng Liên”. Phóng mắt ra xa, sau tấm bia đá là một thị trấn cổ xưa, bé tí, xập xệ, trên con đường đất thưa thớt chỉ có lá rụng.
Không một bóng người.
“Có gì muốn hỏi không?” Một giọng nói vang lên bên tai.
Khương Ương quay đầu lại, nhìn thấy một người đang dựa vào trên xe hút thuốc.
Xe là loại điển hình thời kỳ dân quốc, thân xe màu đen được sơn bóng loáng chứng tỏ chiếc xe được bảo dưỡng rất tốt, thoạt nhìn khá mới.
Người đàn ông dựa vào thân xe mặc một bộ cảnh phục thời dân quốc, võ trang đầy đủ, phác hoạ đường cong eo lưng lưu sướиɠ, Khương Ương nheo mắt nhìn.
“Đẹp không?” Người nọ nhả một ngụm khói: “Ánh mắt của cậu như muốn lột sạch tôi vậy. Nhìn như vậy không hay đâu người anh em, trước mặt công chúng bất tiện, chi bằng chúng ta vào trong xe?”
Khương Ương: “...”
Vài giây trôi qua, Khương Ương hỏi hắn: “Có mang súng không? Có thể sử dụng không? Có bao nhiêu đạn?”
Người đàn ông bị hỏi sửng sốt, có vẻ không nghĩ tới câu đầu tiên Khương Ương hỏi sẽ là cái này. Hắn nổi lên hứng thú nhìn Khương Ương, tay vứt điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày nghiền vài cái mới nói: “Đạn có chín viên, nhưng súng lục chỉ có một, tỷ lệ súng nổ là 50/50, cậu hiểu ý tôi chứ?”
Khương Ương ngẫm nghĩ, không quá chắc chắn nói: “Ý của anh là, hai lần nổ súng chưa chắc được một lần trúng? Chín viên đạn, trên thực tế nhiều nhất có thể sử dụng một lần, bởi vì lần thứ hai nổ súng rất có thể sẽ hỏng súng. Thậm chí xui xẻo khả năng ngay lần đầu tiên dùng súng đã hỏng?”
Người đàn ông gật đầu: “Thông minh, cho nên tôi kiến nghị, từ bỏ súng đi, còn nếu muốn bắn thì cậu tự bắn, dù sao tôi sẽ không mạo hiểm.”
Nói xong, hắn ném cả súng lẫn đạn cho Khương Ương: “Tất cả phải xem số cậu thế nào.”
Khương Ương nhận súng, chưa kịp nói chuyện đã thấy trước mắt xuất hiện một giao diện:
[Tên đạo cụ: Súng sắp hỏng.]
[Cấp bậc đạo cụ: Sơ cấp.]
[Tính chất đạo cụ: Đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ phó bản này có thể sử dụng.]
[Miêu tả đạo cụ: Đây là súng tuần cảnh do Hán Dương trong truyền thuyết chế tạo, thuộc mặt hàng thượng đẳng. Chỉ tiếc đã lâu không được bảo dưỡng làm nó mất đi độ chuẩn, hiện tại nổ súng có đến 50% hỏng súng. Một khi súng hỏng, người cũng sẽ biến thành pháo hoa, đoàng...]
Khương Ương: “...”
Miêu tả rất cụ thể.