Chương 29: Ai đang nói dối

“Hằng Bất Lưu là người Lương Mạt. Những năm cuối Lương triều, hoàng đế ngu ngốc vô đạo, bởi vì nghi kỵ hại chết vị đại tướng cuối cùng của Lương triều, dẫn tới Nhu Nhiên - dân du mục phương Bắc nhân cơ hội xuôi Nam, lấy Trường Giang làm ranh giới, bá tánh phương Bắc đều thành nô bộc mất nước.”

“Đúng lúc này, Hằng Bất Lưu ngang trời xuất thế, dùng thân nữ tử dựng cờ khởi nghĩa đối kháng với người Nhu Nhiên. Người Nhu Nhiên không thể chính diện đối kháng với Hằng Bất Lưu trên chiến trường, bèn lựa chọn phân hoá bên trong.”

“Kết quả cuối cùng giống như trong [Địa phương chí trấn Hồng Liên] viết, Hằng Bất Lưu bị cấp dưới phản bội, lao đầu xuống hồ mà chết. Sau khi chết hóa thành lệ quỷ, gϊếŧ chết phản quân. Bá tánh địa phương vì muốn cảm ơn nàng mà bắt đầu tưởng niệm nàng, trông mộ cho nàng.”

“Trong sách cổ ta tìm được còn từng miêu tả, Hằng Bất Lưu mặc dù hóa thành lệ quỷ, nhưng vẫn thương bá tánh, thường xuyên chúc phúc bá tánh, giúp trấn Hồng Liên hàng năm mưa thuận gió hoà. Nhờ có Hằng Bất Lưu bảo vệ, dù vào những năm cuối vương triều cũng không có quân đội dám đến trấn Hồng Liên làm càn, trấn Hồng Liên có thể yên ổn ngàn năm.”

Khương Ương và Triệu Đình Liệu liếc nhau, đều nhận ra điều không thích hợp trong này...

Dựa theo cách nói của Tử Xa Nam Trọng, Hằng Bất Lưu dù không là người, nàng vẫn là một con quỷ suy nghĩ cho bá tánh, khác nhau một trời một vực với ác quỷ đòi ăn đồng nam đồng nữ mới bằng lòng không tác oai tác quái trong miệng Tề Lão Tam hay kẻ chỉ biết cướp đoạt đồ thêu của nữ tử trấn Hồng Liên trong miệng Tề Niệm Niệm.

Cho nên, Hằng Bất Lưu này đến tột cùng là quỷ tốt hay quỷ ác?

Khương Ương cúi đầu, nhìn thiếu nữ trong bức tranh, trước mắt bỗng hiện lên một bức tranh khác...

Đó là một bóng dáng mảnh khảnh yểu điệu dưới dưới ngòi bút đen trắng của Tiêu Lan Hiết.

Khương Ương lại nghĩ tới Hằng Bất Lưu tối hôm qua cậu gặp được, thoạt nhìn thần thần bí bí, trên thực tế cực kỳ giữ quy tắc.

Như vậy xem ra, Hằng Bất Lưu càng giống người trong miệng Tử Xa Nam Trọng miêu tả hơn.

Nhưng Tử Xa Nam Trọng nói liệu có phải thật?

Trong lúc nhất thời Khương Ương thấy trước mắt là một màn sương mù dày đặc, cậu không nghĩ ra ai đang nói thật, song trực giác lại mách bảo cậu tất cả bọn họ đều nói dối.

Khương Ương đứng dậy, nói: “Hiện tại tôi muốn đến hồ Hồng Liên một chuyến, các vị ai đi cùng tôi?”

Tử Xa Nam Trọng lập tức nhảy dựng lên: “Tôi đi! Tôi bảo vệ đại nhân!

Triệu Đình Liệu ngáp một cái, chậm rì rì đi theo phía sau Khương Ương. Kết quả bọn họ mới vừa ra khỏi cửa, lại phát hiện không trung trấn Hồng Liên bị mây đen áp đỉnh.

Triệu Đình Liệu nhíu mày: “Sao trời tối nhanh vậy?”

Khương Ương cũng dừng bước... cậu nhớ rõ, Triệu Đình Liệu từng dặn cậu, sau khi trời tối tuyệt đối không được ra cửa.

Khương Ương lập tức lùi bước: “Chúng ta để ngày mai hãy đi.”

Triệu Đình Liệu đóng cửa sổ, Tử Xa Nam Trọng rất có mắt nhìn, thổi tắt ngọn nến duy nhất trong phòng. Bọn họ nhốt mình ở nhà chính, bên trong ngoài hai bộ bàn ghế cũng chỉ có giá sách và hồ sơ.

Thời gian vẫn còn sớm, Khương Ương nằm trên giường, nhắm hai mắt nhưng ngủ không nổi. Trong lòng cậu loạn cào cào, cảm thấy mọi thứ xảy ra ở trấn Hồng Liên rối như tơ vò, dù cậu có vuốt phẳng từng sợi cũng không tìm ra manh mối.

Tất cả mọi người đều đang nói dối, nguyên nhân ở đâu?

Lao dịch là do nữ thần Hồng Liên gϊếŧ sao?

Đồ thêu là nữ thần Hồng Liên cướp đi sao?

Khương Ương nghĩ không ra.

Nếu phải, nữ tử năm đó vì dân tộc đại nghĩa mà đẩy mình vào hiểm cảnh, một nữ tử thà chết chứ không chịu khuất phục, hiện giờ sao lại quay ra tàn hại bình dân?

Còn nếu không phải, ai có năng lực dùng thần quái để gϊếŧ người?