Khương Ương đánh giá cậu ta trên dưới một lượt, thấy Tử Xa Nam Trọng tuy quần áo rách rưới, nhưng mặt mày vẫn hồng nhuận, thoạt nhìn vết thương đã khỏi.
Không phải cậu ta tới để tiếp tục bắt quỷ chứ?
Không đợi Khương Ương hỏi chuyện, Tử Xa Nam Trọng đã đi đến trước mặt Khương Ương và Triệu Đình Liệu, mất tự nhiên hành lễ, nói: “Gặp qua hai vị đại nhân, tại hạ Tử Xa Nam Trọng, truyền nhân của Mao Sơn, cũng là người phá án lao dịch tử vong tại trấn Hồng Liên.
Nghe xong Tử Xa Nam Trọng giới thiệu, Khương Ương cũng phải chấn động: “Vết thương của cậu khỏi nhanh thế thì tốt rồi, sao còn phải quay về phá án?”
Tử Xa Nam Trọng nghe vậy, nháy mắt đứng thẳng người, vỗ ngực bảo đảm: “Trưởng trấn đại nhân yên tâm, Tử Xa tuy học nghệ không tinh, nhưng lần này phá án đã biết người tài còn có người tài hơn, thừa dịp lần này dưỡng thương mà xin sư môn giúp đỡ, sư môn cho Tử Xa rất nhiều đồ giữ mạng.”
Đoạn, Tử Xa Nam Trọng làm trò trước mặt Khương Ương và Triệu Đình Liệu mở cái túi vải giặt đến sờn chỉ của mình, để lộ phù triện đầy ắp bên trong: “Đại nhân yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt hai vị!”
Khương Ương: “...”
Hay cho một kẻ nhà giàu coi tiền như rác.
Khương Ương meo meo nhìn Triệu Đình Liệu, làm mặt quỷ với hắn.
Triệu Đình Liệu ngẩng đầu nhìn trời, tỏ vẻ hắn xem không hiểu ý Khương Ương.
Khương Ương hết cách, chỉ có thể tự mình ra trận: “Cậu xác định mình còn muốn tiếp tục phá vụ án này chứ?”
Tử Xa Nam Trọng nóng nảy: “Đại nhân, ngài phải tin ta! Ta sẽ không phạm phải sai lầm lần trước!”
Suy nghĩ hồi lâu, Khương Ương cuối cùng vẫn không cự tuyệt thỉnh cầu của Tử Xa Nam Trọng, mời cậu ta tới phòng làm việc công sở trong trấn.
Vừa ngồi xuống, Khương Ương trực tiếp vào thẳng vấn đề: “Tôi đã xem qua tất cả những hồ sơ vụ án mà cậu viết, cậu còn thông tin gì muốn bổ sung không?”
Không thể không thừa nhận, hồ sơ vụ án do Tử Xa Nam Trọng viết tỉ mỉ kỹ càng hơn Đỗ Đệ nhiều, vừa nhìn là biết người từng trải đời. Khương Ương có chút tò mò, liệu Tử Xa Nam Trọng có thể nói thêm một vài thông tin vụ án hay không.
Nhắc tới vụ án, Tử Xa Nam Trọng lập tức bừng bừng hứng thú. Cậu ta lấy ra một bức vẽ trong túi vải bố của mình, đưa cho Khương Ương: “Trưởng trấn nhìn xem, ngài có quen biết người này không?”
Bức vẽ không lớn, còn có đôi phần xưa cũ phai màu, hơn nữa thủ pháp truyền thống trọng ý không nặng hình, thế nên nhìn bức tranh này, Khương Ương thậm chí không nhận ra mặt ai trong đó.
Nhưng trọng ý cũng có cái tốt của trọng ý...
Trên bức họa là một cô gái, mặc áo váy đỏ thẫm, đang ngồi trên một chiếc thuyền con chơi đùa giữa hồ sen.
Khương Ương chú ý tới, trên đầu cô gái trong tranh có cắm mấy cây trâm bạc, trên cổ tay cũng có dấu vết đeo vòng, tai không đeo khuyên.
Mặt thì không cùng mặt, nhưng cách ăn vận trang điểm này có chỗ nào khác Hằng Bất Lưu đâu...
Quả nhiên, giây tiếp theo, Tử Xa Nam Trọng nói: “Nhiều ngày qua Tử Xa dưỡng thương ở bệnh viện cũng không nhàn rỗi, tại hạ nhờ bạn cũ giúp đỡ tra tìm tư liệu về “nữ thần Hồng Liên”. Dựa vào sự đắc lực của bạn cũ, thật sự tìm được truyền thuyết về nữ thần Hồng Liên trong một quyển sách cổ... người này chính là nữ tướng Lương Mạt, Hằng Bất Lưu.”
Nữ tướng Lương Mạt?
Thẳng thắn mà nói, Khương Ương chưa từng nghe qua về nữ tướng này: “Nàng là ai? Có giống miêu tả trong [Địa phương chí trấn Hồng Liên] không?”
Tử Xa Nam Trọng gật đầu: “Giống đến 8, 9 phần.”