Sau khi rời khỏi nhà Tề Niệm Niệm, Khương Ương chưa từng giãn lông mày.
Triệu Đình Liệu hỏi: “Cậu đang nghĩ gì vậy?”
“Nghĩ về Tề Niệm Niệm.” Khương Ương: “Tôi nghĩ không thông, vì sao bà ấy phải nói dối?”
Khương Ương gật gù: “Tề Lão Tam từng nói, 30 năm trước sau khi nữ thần Hồng Liên ăn xong đám người đạo sĩ đã chìm vào ngủ say, mãi đến năm nay tiêu hóa xong mới tỉnh dậy. Nhưng Tề Niệm Niệm lại nói, nữ thần Hồng Liên trong thời gian ngủ say vẫn cướp đoạt sản phẩm thêu của người trong trấn Hồng Liên.”
“Anh không cảm thấy logic này rất lạ sao?”
“Chúng ta làm giả thiết trước... giả sử Tề Niệm Niệm nói thật, nữ thần Hồng Liên đã từng tỉnh lại vào 20 năm trước, như vậy cư dân trấn Hồng Liên nên biết nữ thần Hồng Liên không hoàn toàn ngủ say... dẫu sao nữ thần Hồng Liên đã cướp đồ của cư dân khiến trấn Hồng Liên mới thoát khỏi nghèo khó một lần nữa xuống dốc không phanh.”
“Nếu là như vậy, vì sao cư dân trấn Hồng Liên không tiếp tục dâng tế phẩm cho nữ thần Hồng Liên cầu cứu? Nữ thần Hồng Liên cầm tế phẩm, ắt sẽ cho cư dân trấn Hồng Liên một đường sống đi? Vậy mà trong vài thập niên qua, trấn Hồng Liên không hề tổ chức bất cứ hoạt động hiến tế nào, ngay cả Hồng Liên Tế cũng đã ngừng ba mươi năm. Nếu không phải lần này lao dịch liên tiếp tử vong, bọn họ vốn không định khởi động lại Hồng Liên Tế.”
“Nhưng nếu chúng ta làm một giả thiết khác... giả sử Tề Lão Tam mới là người nói thật, nữ thần Hồng Liên thật sự ngủ say ba mươi năm, như vậy vì sao cư dân trấn Hồng Liên không tiếp tục buôn bán đồ thêu? Rõ ràng bán đồ thêu được tiền hơn trồng trọt, tại sao bọn họ thà chịu đựng nghèo khó, cũng muốn bỏ nghề thêu?”
Vấn đề này không ngừng xoay chuyển trong đầu Khương Ương, khiến y nhất thời không phân rõ thật giả.
Triệu Đình Liệu nghĩ rồi lại hỏi: “Cậu nghĩ thế nào?”
Khương Ương im lặng một lát, vẫn nói: “Tôi cho rằng bọn họ đều đang nói dối.”
“Ồ?”
Khương Ương: “Có lẽ anh không biết nghề nghiệp của tôi... tôi là bác sĩ tâm lý, quan sát biểu cảm của người bệnh là bộ môn bắt buộc mỗi ngày của tôi. Do đó tôi tin vào trực giác của mình, bọn họ đều đang nói dối.”
“Bác sĩ tâm lý?” Triệu Đình Liệu nổi lên hứng thú: “Như vậy bác sĩ khương, cậu có thể khám cho tôi xem tôi có bị tâm thần không?”
Khương Ương nhướng mày nhìn hắn đầy sâu xa: “Sống vui vẻ không tốt hả, sao cứ phải kiếm chuyện khiến mình không thoải mái thế?”
Triệu Đình Liệu: “?”
Triệu Đình Liệu một đường đuổi theo Khương Ương hỏi lời cậu nói có ý gì nhưng Khương Ương chỉ ném cho hắn một ánh mắt ý bảo hắn tự ngẫm nghĩ.
Đương lúc Triệu Đình Liệu không nhịn được muốn dùng thủ đoạn mosaic, hắn đột nhiên nhìn thấy trên con đường phía trước xuất hiện một người.
Đó là một nam sinh rất thanh tú, người nọ mặc bộ đồ lao động màu vàng nâu, chân đi đôi giày vải màu đen cũ rích, đầu đội chiếc mũ Beret vá ngược vá xuôi, trên vai vác một cái túi vải đã giặt đến trắng bệch.
Một gương mặt giống như đã từng quen biết.
[Họ tên NPC: Tử Xa Nam Trọng.]
[Giới tính NPC: Nam.]
[Tính chất NPC: NPC linh trí.]
[Mô tả NPC: Tử Xa Nam Trọng, truyền nhân của Mao Sơn, từ nhỏ đã học được bản lĩnh bắt quỷ. Nhưng ngũ hành thiếu vận may, từ nhỏ đến lớn luôn xui xẻo.]
Khương Ương: “...”
Triệu Đình Liệu: “...”
Hay lắm, người này từng xuất hiện trong lúc xử lý vụ án Tiêu Kỳ Chi, bị Tiêu Kỳ Chi chết rồi sống lại đánh cho hôn mê, khiến lao dịch Tề Vô Quy cần được bảo vệ tử vong, cuối cùng bị nâng ra khỏi trấn Hồng Liên?