Chương 26: Lại là nữ thần Hồng Liên

Khương Ương gật đầu: “Tiêu Tái Tuyết và Chương Dao Phố đều chết do trượt chân rơi xuống nước?”

Tề Niệm Niệm gật đầu: “Phải. Đó là vào năm thứ hai Lan Hiết ra ngoài cầu học, Tái Tuyết ca ca và Dao Phố tỷ tỷ hẹn nhau đến hồ Hồng Liên đạp thanh, kết quả bất cẩn rơi vào trong hồ chết đuối.”

Khương Ương khó hiểu: “Không phải Tiêu Tái Tuyết biết bơi sao?”

Nghe thế, Tề Niệm Niệm bật cười: “Đại nhân à, ngài chưa từng nghe qua câu này sao? Người chết đuối đều là kẻ biết bơi. Năm ấy mùa đông khắc nghiệt, nước lạnh, Dao Phố tỷ tỷ không biết bơi, Tái Tuyết ca ca mang theo một người không có cách nào lên bờ là chuyện bình thường.”

Khương Ương nheo mắt: “Không phải bà nói bọn họ đi đạp thanh à? Sao lại thành mùa đông khắc nghiệt rồi?”

Tề Niệm Niệm ngẩn ra, ngay sau đó liền nói: “Tại ta giải thích không rõ ràng. Đại nhân không phải người địa phương đi? Có lẽ ngài không biết, khí hậu chỗ chúng ta bên này lạ vậy đó, cỏ mọc rồi nhưng nước vẫn cứ lạnh, hai điều này không xung đột, điều thϊếp muốn biểu đạt cũng là như vậy.”

Khương Ương gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Quan hệ của bà và Chương Dao Phố tốt không?”

Tề Niệm Niệm gật đầu: “Từ lúc chúng ta đều sinh con xong, quan hệ cực kỳ tốt.”

Khương Ương: “Vậy bà có biết, Chương Dao Phố có lai lịch thế nào không?”

Tề Niệm Niệm ngẩn ra, sau đó lắc đầu: “Đại nhân, chuyện này ta không rõ lắm, Dao Phố tỷ tỷ chưa bao giờ kể chuyện quá khứ của mình, ta hoàn toàn không biết gì về quá khứ của tỷ ấy.”

Khương Ương nhăn mày: “Vậy có thể nhìn ra điều gì từ lời nói và hành động của bà ấy không? Bà có biết bà ấy có gì đặc biệt? Ví dụ như có kỹ năng nào đó?”

Nghe câu hỏi này, Tề Niệm Niệm cúi đầu suy nghĩ. Hồi lâu sau, Tề Niệm Niệm mới nói: “Dao Phố tỷ tỷ viết chữ rất đẹp, tỷ ấy biết viết thể chữ lệ, lối viết thảo và tiểu triện, còn biết viết nữ thư.”

Khương Ương: “Còn điều gì khác không?”

Tề Niệm Niệm: “Dao Phố tỷ tỷ biết đánh đàn, vẽ tranh và thêu thùa, tranh tỷ ấy vẽ nữ tử trấn Hồng Liên đều thích, đồ tỷ ấy thêu cũng là đẹp nhất, mang đi bán, chủ quán sẽ cho giá cao nhất.”

Nói tới đây, Tề Niệm Niệm ngẩng đầu, hai mắt sáng lấp lánh: “Dao Phố tỷ tỷ vẽ họa tiết hoa văn rất đẹp, lúc ấy chúng ta mang đồ thêu được đi bán, một hai tháng tiền thêu bằng nam nhân làm ruộng cả năm.”

Khương Ương dựng lông mày...

Nếu phụ nữ trấn Hồng Liên một hai tháng thêu thùa bằng tiền nam nhân kiếm được cả năm thì sao trấn Hồng Liên lại phải khốn cùng đến độ không lấy ra được tiền miễn trừ lao dịch?

Khương Ương: “Sau đó thì sao? Vì sao trấn Hồng Liên lại trở nên nghèo nàn?”

Nghe Khương Ương nhắc tới chuyện này, vẻ mặt Tề Niệm Niệm chuyển sang ảm đạm. Bà cười khổ một tiếng: “Còn không phải tại nữ thần Hồng Liên sao.”

Lại liên quan gì đến nữ thần Hồng Liên nữa?

Khương Ương dựng tai, nghe Tề Niệm Niệm kể: “Thời gian Dao Phố tỷ tỷ tới trấn Hồng Liên là khoảng ba mươi năm trấn nhỏ phát triển tốt nhất. Ba mươi năm trước, sen đỏ trong hồ Hồng Liên chỉ trong một đêm lụi tàn, chúng ta đã vượt qua gần mười năm khổ sở, năm năm tháng tháng đều dựa vào trời ăn cơm, sức cùng lực kiệt cũng không đủ no.”

“Mãi đến khi Dao Phố tỷ tỷ tới, tỷ ấy mang đến hoa văn lưu hành một thời, dạy chúng ta cách thêu tiên tiến, chúng ta cuối cùng cũng có thể dựa vào bán đồ thêu sống được hai năm ngày lành.”

“Kết quả ngày lành ngắn chẳng tày gang, trong một đêm đồ chúng ta vất vả thêu không cánh mà bay xuống hồ Hồng Liên. Nữ thần Hồng Liên nói nàng rất thích đồ chúng ta thêu nên lấy hết. Từ đó về sau, mỗi một sản phẩm thêu hoàn thành đều sẽ xuất hiện trên hồ Hồng Liên, dần dà không còn ai làm đồ thêu nữa.

Khương Ương càng nghe càng nhăn mặt.