Chương 25: Chương Dao Phố

Thời điểm Khương Ương và Triệu Đình Liệu tìm được Tề Niệm Niệm, Tề Niệm Niệm đang mặc áo ngủ nằm ở trên giường. Sắc mặt bà trắng bệch, được một cô gái đỡ ngồi dậy, sau lưng dựa vào một cái đệm mềm, có lòng mà không có sức nói: “Thất lễ rồi, để hai vị nhìn thấy dáng vẻ này của thϊếp thân.”

Bà nói chuyện rất nhỏ nhẹ dịu dàng, giơ tay nhấc chân đầy sự giáo dưỡng, cốt cách tốt đẹp.

[Họ tên NPC: Tề Niệm Niệm.]

[Giới tính NPC: Nữ.]

[Tính chất NPC: NPC linh trí.]

[Mô tả NPC: Bà từng là cô gái đẹp nhất trấn Hồng Liên, biết chữ nghĩa, tri thư đạt lý. Tiếc thay, số mệnh của bà không tốt, xuất giá được ba tháng thì chồng chết bệnh. Bà cực khổ sinh hạ đứa con mồ côi từ trong bụng mẹ là Tiêu Kỳ Chi, ấy vậy mà cũng chết trong trận tai nạn này. Hiện tại, bà không có người thân nào khác, chỉ có cháu gái là Tề Phân Phân ngẫu nhiên tới chăm sóc.]

Giữa lúc hoảng hốt, thông qua Tề Niệm Niệm, Khương Ương như thấy được sự giàu có của trấn Hồng Liên vào hơn ba mươi năm trước...

Khi đó cư dân thị trấn dựa vào lụa Hồng Liên mà không cần lo ăn lo mặc, bất kể nam nữ đều được đọc sách viết chữ, một trấn nhỏ vô cùng náo nhiệt, mọi người ai nấy đều rạng rỡ hạnh phúc.

Thời niên thiếu Tề Niệm Niệm mặc áo bông dài thêu hoa, ở trong học đường đọc sách theo sư phụ, hồ, giả, dã, trong lòng tưởng tượng đến viễn cảnh sau khi kết hôn với vị hôn phu.

Đáng tiếc, Tề Niệm Niệm trước mắt kém xa tưởng tượng của Khương Ương, ở bà không còn sức sống, trạng thái dầu hết đèn tắt, chỉ thiếu một trận gió là có thể về với cát bụi.

Khương Ương đứng ở mép giường Tề Niệm Niệm, có chút rối rắm không biết nên bắt đầu câu chuyện từ đâu.

Biểu hiện của cậu rơi vào trong mắt Tề Niệm Niệm, Tề Niệm Niệm cười bảo: “Trưởng trấn tới hỏi thϊếp về nguyên nhân cái chết của con thϊếp sao?”

Khương Ương nghĩ rồi gật đầu: “Nếu sức khỏe của bà cho phép, có thể hay nói chuyện với chúng tôi được không?”

Tề Niệm Niệm nghe vậy thở dài sâu kín: “Kỳ Chi là đứa trẻ ngoan, tội cho nó số khổ, mệnh bạc, rõ ràng đã bị chọn đi làm lao dịch khổ sai lại bị nữ thần Hồng Liên cho là tế phẩm chúng ta hiến tế cho thần khác, kết quả bị nữ thần Hồng Liên lấy mạng.”

Cách nói của Tề Niệm Niệm không khác Tề Lão Tam là mấy, đều nói lao dịch bị nữ thần Hồng Liên lấy mạng.

Khương Ương không dây dưa vấn đề này, ngược lại hỏi: “Tôi còn có một vấn đề, là về vị hôn phu đầu tiên của bà, Tiêu Tái Tuyết và vợ ông ta Chương thị, bà có thể trả lời vấn đề này không?”

Tề Niệm Niệm sửng sốt, đôi mắt mở to như không nghĩ tới Khương Ương sẽ hỏi vấn đề này. Mất một lúc Tề Niệm Niệm mới nói: “Đều là chuyện của rất nhiều năm về trước, đại nhân muốn biết cũng không có gì.”

“Dao Phố tỷ tỷ là người tốt.” Tề Niệm Niệm dùng câu này mở đầu: “Tỷ ấy do Tái Tuyết ca ca nhặt ở trong núi, lúc ấy là mùa đông, Dao Phố tỷ tỷ suýt nữa lạnh chết. Sau này Dao Phố tỷ tỷ yêu Tái Tuyết ca ca, còn Tái Tuyết ca ca cũng thích tỷ ấy.”

“Thϊếp có thể làm gì bây giờ?” Tề Niệm Niệm hoảng hốt: “Bọn họ thật lòng yêu nhau, thϊếp chỉ là một người dư thừa. Thϊếp khóc cũng khóc rồi, ầm ĩ cũng ầm ĩ rồi, nhưng bọn họ vẫn ở bên nhau.”

“Sau này sao bà lại gả cho cha của Tiêu Kỳ Chi?” Khương Ương hỏi: “Cứ thế mà gả ư?”

Tề Niệm Niệm gật đầu: “Thật ra thϊếp không biết nhiều lắm về Dao Phố tỷ tỷ, dẫu sao khi đó thϊếp rất ghét tỷ ấy, Tái Tuyết ca ca không cho thϊếp gặp mặt Dao Phố tỷ tỷ. Sau này chúng ta đều sinh con, quan hệ mới khá lên.”