Chương 24: Xin cơm

Sáng sớm hôm sau, Khương Ương lục tung phòng làm việc mới tìm được con dấu. Con dấu cũ nát phải day day liên tục trên nghiên mực đã gần như khô cạn, Khương Ương mới có thể đóng dấu thành công lên [Đơn Xin Dự Chi Tiền Lương] của Triệu Đình Liệu.

Cậu vừa mới đóng dấu xong thì Triệu Đình Liệu đến. Cũng không biết hắn đi đâu mà mang về cho Khương Ương một suất đồ ăn sáng.

Bữa sáng được đựng trong một cái hộp cổ xưa, Khương Ương mở ra, phát hiện bên trong là bốn chiếc bánh bao béo ú, một bát sữa đậu nành cùng với một bát cháo gạo kê.

Khương Ương đói đến nỗi bụng dán vào lưng vội vàng cầm một cái bánh bao lên ăn, vừa ăn vừa hỏi: “Anh kiếm ở đâu đó?”

Triệu Đình Liệu cười tủm tỉm đáp: “Tới chỗ Tề Lão Tam đòi.”

Tay cầm bánh của Khương Ương khựng lại.

Thấy Khương Ương đờ người ra đó, Triệu Đình Liệu tiếp tục nói: “Là do mấy cô gái thắt bím tóc đó làm.”

Khương Ương nhớ tới mấy cái bím tóc suýt nữa thắt cổ mình, cậu bỗng thấy ăn không nổi bánh bao nữa.

Triệu Đình Liệu có lòng tốt nhắc nhở cậu: “Nên ăn vẫn phải ăn, bằng không thể lực chống đỡ hết nổi, tính mạng sẽ gặp nguy hiểm.”

Khương Ương nhắm mắt, cuối cùng quyết định tôn trọng an toàn sinh mệnh.

Nhìn vẻ mặt thấy chết không sờn của Khương Ương, Triệu Đình Liệu đưa ra tin xấu thứ hai: “Kể cho cậu nghe một câu chuyện xưa... cậu có biết hôm nay là ngày mấy không?”

Chuyện này Khương Ương đương nhiên không biết, cậu thành thật lắc đầu.

Triệu Đình Liệu đáp: “Vừa rồi tôi đến nhà Tề Lão Tam xin cơm, phát hiện nhà ông ta có một cái lịch treo tường, bên trên đánh dấu hôm nay là ngày 29 tháng 4.

Tuy Khương Ương không quá hiểu ý Triệu Đình Liệu vì sao phải dùng từ “xin cơm”, nhưng cậu tôn trọng “đam mê” của Triệu Đình Liệu, hỏi: “Ngày 29 tháng 4 thì sao?”

Nghĩ một hồi, Khương Ương không xác định hỏi: “Hôm nay không phải ngày hội gì chứ?”

Triệu Đình Liệu: “Hôm nay đúng thật không phải ngày hội, nhưng cậu đừng quên, tôi nói là lịch treo tường, thời gian bên trên đánh dấu là thời gian công lịch (lịch dương).”

Khương Ương sửng sốt, sau đó liền vỡ lẽ: “Dân quốc năm thứ 3 là năm 1914, ngày 29 tháng 4 năm 1914 đổi thành nông lịch (lịch âm) là ngày mấy?”

Triệu Đình Liệu nhỏ giọng trả lời: “Mùng 5 tháng 4.”

Khương Ương thiếu chút nữa bị nghẹn.

Trước đó Tề Lão Tam từng nói, mỗi năm bọn họ sẽ tổ chức “Hồng Liên Tế” vào ngày giỗ của nữ thần Hồng Liên, cũng chính là ngày mùng 8 tháng 4.

Nói cách khác: “Còn ba ngày nữa là đến ngày Hồng Liên Tế?”

Triệu Đình Liệu gật đầu: “Hơn nữa, cậu có nhớ, thật ra hệ thống không nói với chúng ta, Tiêu Lan Hiết được chọn làm lao dịch khi nào, rời trấn Hồng Liên khi nào không?”

Khương Ương trầm tư: “Cho nên, chúng ta phải tìm ra bí mật cái chết của lao dịch trấn Hồng Liên trước khi diễn ra Hồng Liên Tế, chậm nhất là cùng ngày diễn ra Hồng Liên Tế? Bởi vì, chúng ta không thể để Tiêu Lan Hiết làm lao dịch rời khỏi trấn Hồng Liên vào ngày đó.”

Triệu Đình Liệu ra vẻ thần bí nói: “Nói không chừng ngày Tiêu Lan Hiết làm lao dịch rời đi chính là Hồng Liên Tế.”

Bất kể Triệu Đình Liệu suy đoán đúng hay sai, tóm lại, vấn đề hiện tại là, Hồng Liên Tế diễn ra vào ba ngày sau tất nhiên là một mốc thời gian cực kỳ quan trọng.

Khương Ương dùng mấy miếng nhét hết bánh bao vào bụng: “Nếu đã vậy, hiện tại chúng ta lập tức đi tìm Tề Niệm Niệm.”

Tề Niệm Niệm, vợ chưa cưới hụt của Tiêu Tái Tuyết - cha của Tiêu Lan Hiết, mẹ của người bị hại Tiêu Kỳ Chi.