Trâm bạc tới tay, trước mắt Khương Ương xuất hiện một giao diện:
[Tên đạo cụ: Trâm bạc của Hằng Bất Lưu.]
[Cấp bậc đạo cụ: Đạo cụ trung cấp.]
[Tính chất đạo cụ: Đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ phó bản này mới có thể sử dụng.]
[Mô tả đạo cụ: Trâm bạc này là của hồi môn cha Hằng Bất Lưu đã làm cho nàng, chỉ là Hằng Bất Lưu chung thân chưa gả, nó vẫn chỉ là một chiếc trâm bạc bình thường. Trâm bạc không có chỗ nào để dùng, nhưng đôi khi có thể đại diện cho bản thân Hằng Bất Lưu.]
[Nhắc nhở hữu nghị: Chớ làm hỏng trâm~ tuy Hằng Bất Lưu ném nó cho ngài, nhưng không có nghĩa là nàng không quý trọng.]
Đôi khi có thể đại diện cho bản thân Hằng Bất Lưu à?
Khương Ương nhìn mấy chữ [đạo cụ trung cấp], lại cân nhắc một chút bốn chữ [chung thân chưa gả], cảm thấy mình bắt được trọng điểm nào đó.
Hằng Bất Lưu tức tối rời đi: “Rầm” một tiếng, tiếng đóng cửa đinh tai nhức óc, Khương Ương xoa tai, hỏi: “Nếu không có mũi tên kia của anh, Hằng Bất Lưu có gϊếŧ chúng ta không?”
Nghe câu hỏi của Khương Ương, Triệu Đình Liệu chớp mắt nhún vai quay trở lại dáng vẻ tùy ý ngày thường: “Cậu nghĩ nhiều rồi, chúng ta đâu có phạm quy, cô ta không có lý do gì gϊếŧ chúng ta.”
Khương Ương lại hỏi: “Vậy nếu chúng ta mời cô ta vào?”
Triệu Đình Liệu: “Dù vậy thì khách cũng phải nghe theo chủ, đừng nghĩ nhiều quá.”
Thấy thái độ của Triệu Đình Liệu không hề sốt sắng, cuối cùng Khương Ương chỉ còn cách đè nén thắc mắc trong lòng.
Cậu giơ cây trâm bạc mà Hằng Bất Lưu thế chấp, hỏi: “Hằng Bất Lưu chính là nữ thần Hồng Liên nhỉ?”
Người này ăn mặc kiểu cổ đại, chung thân chưa gả, một cây trâm bạc ngoài việc có thể đại diện cho bản thân nàng ta thì không có tác dụng gì lại có thể làm đạo cụ trung cấp, Khương Ương thật sự không có cách nào không liên tưởng Hằng Bất Lưu với nữ thần Hồng Liên.
Triệu Đình Liệu không nói phải cũng không nói không phải, hắn móc ra từ trong túi hai hai thỏi bạc to đưa cho Khương Ương, đổi lấy chiếc trâm bạc trong tay cậu.
Triệu Đình Liệu giải thích: “Trâm bạc nàng ta đưa cho cậu là dùng để để nộp tiền phạt, không phải cho bản thân cậu, phải phân rõ tài sản công và tài sản cá nhân, đừng công tư chẳng phân biệt, thứ gì cũng lấy.”
“...” Khương Ương không phản bác: “Được, tôi thụ giáo.”
Triệu Đình Liệu dùng hai thỏi bạc to đổi lấy trâm bạc của Hằng Bất Lưu, sau đó lại đưa trâm bạc của Hằng Bất Lưu cho Khương Ương: “Hiện tại, cây trâm này là tài sản chung của chúng ta, cậu có thể tùy ý xử trí.”
Khương Ương thấy Triệu Đình Liệu đúng là người tốt, nhưng có một chỗ cậu nghĩ không ra: “Anh lấy tiền từ đâu? Tôi nhớ rõ, trong va ly hành lý không có tiền mà?”
Khương Ương nhớ rất rõ, bọn họ tìm khắp ngóc ngách va ly cũng không có thỏi bạc nào.
Nói tới đây, Triệu Đình Liệu vỗ trán, vội vàng đưa cho Khương Ương một lá đơn: “Quên nói với cậu, đây là tiền lương tôi dự chi. Chúng ta là trưởng trấn và phó trấn, chắc chắn có tiền lương. Tôi dự chi một năm, cậu ký tên trước đi.”
Khương Ương: “...”
Không phải chứ người anh em, anh lên xe trước mới mua vé bổ sung à?
Trình tự chính nghĩa đâu rồi anh giai!
Khương Ương yên lặng nhận đơn, ký tên mình lên đó.
Triệu Đình Liệu bổ sung thêm: “Sáng mai đừng quên đóng dấu, đóng dấu mới tính là có hiệu lực.”
“...” Khương Ương: “Được, đã biết.”