Cái nỏ tiễn này được hệ thống nhận định là “Bởi vì đã lâu không được tu sửa, cơ quan hư hỏng nên không thể dùng”, nhưng rơi vào trong tay Triệu Đình Liệu lại biến thành vật có thể dùng.
Khương Ương hoài nghi hệ thống chó má kia đang kháy khịa mình.
Hằng Bất Lưu xoay người một cái tránh thoát đòn tấn công của Triệu Đình Liệu, cô ta vừa định cười khẩy, bên tai lại truyền đến một tiếng xé gió. Hằng Bất Lưu tức tốc quay đầu, chỉ thấy mũi tên mình mới tránh được đã xoay một vòng lần nữa lao về phía cô ta.
Hằng Bất Lưu buộc phải nghiêng người né tránh rồi lại thấy cung tên như có sinh mệnh không đâm trúng mục tiêu sẽ không từ bỏ, tiếp tục quay trở lại đâm cô ta. Bấy giờ Hằng Bất Lưu mới nhận ra, cô ta vươn tay phải, để mũi tên sượt qua tay mình.
Quả nhiên, cung tên dính máu cuối cùng đã dừng truy tung, đâm vào vách tường rồi không nhúc nhích.
Khương Ương: “...”
Khương Ương trừng mắt chó.
Hằng Bất Lưu thấy mình cuối cùng cũng thoát khỏi nguy hiểm, cô ta nhìn cánh tay phải vẫn không ngừng chảy máu, mặt mày âm trầm.
Hằng Bất Lưu không cam lòng nhìn bọn họ một cái rồi xoay người muốn đi.
Đúng lúc này, Khương Ương lên tiếng: “Hiện tại cô muốn đi sao?”
Hằng Bất Lưu nghe vậy xoay người, cong môi, trên má xuất hiện hai cái lúm đồng tiền đáng yêu: “Cậu muốn mời tôi ở lại?”
Khương Ương nghe vậy lắc đầu. Cậu chỉ vào cánh cửa phòng bị phá hỏng: “Cô nhớ quy định mới của trấn Hồng Liên chứ, điều thứ nhất là không được phá hoại của công trong trấn, tình tiết nhẹ phạt từ ba đến năm đồng.
Trong sắc mặt ngày càng khó coi của Hằng Bất Lưu, lòng bàn tay Khương Ương hướng về phía trước: “Nể tình cô lần đầu vi phạm, ba đồng là được.”
Gương mặt Hằng Bất Lưu vặn vẹo dữ tợn, trong mắt nhỏ ra vài giọt lệ máu, rơi xuống mặt đất, ăn mòn ra mấy cái lỗ.
Khương Ương bày ra thái độ “không khoan hồng”, tiếc nuối lắc đầu, chỉ vào cái lỗ trên đất nói thêm: “Hai nơi, sáu đồng.”
Hằng Bất Lưu lập tức nín khóc.
Một lát sau, Hằng Bất Lưu mới bình ổn cơn giận, chỉ vào cung tên trên vách tường: “Người bên cạnh cậu cũng làm trái với quy định?”
Khương Ương nghiêng đầu ngẫm nghĩ, cảm thấy Hằng Bất Lưu nói rất có lý, vì thế cậu chuyển lòng bàn tay tới trước mặt Triệu Đình Liệu: “Ba đồng.”
Triệu Đình Liệu rất biết điều, móc trong túi ra một thỏi bạc to vứt cho Khương Ương: “Tôi tính luôn tiền tháng.”
Khương Ương: “...”
Nể mặt Triệu Đình Liệu tích cực quán triệt tuân thủ [Quy định của Trấn Hồng Liên], dùng biểu hiện tích cực ủng hộ công việc của trưởng trấn, thi hành dứt điểm các quy định của trấn, giúp trưởng trấn là cậu lập đủ uy vọng, Khương Ương quyết định tha thứ cho sự kiêu ngạo của Triệu Đình Liệu.
Khương Ương một lần nhìn về phía Hằng Bất Lưu: “Cô Hằng, sáu đồng, xin mau chóng nộp phạt.”
Sắc mặt Hằng Bất Lưu lúc xanh lúc trắng.
Nhìn ra Hằng Bất Lưu quẫn bách, Khương Ương có lòng tốt nói: “Nếu cô Hằng không mang tiền, mời cô tới phòng làm việc công sở của trấn nộp phạt trong thời gian làm việc, nếu không nộp phạt đúng hạn, cứ mỗi ngày tăng thêm 1% tiền phạt.”
Hằng Bất Lưu: “...”
1% tiền phạt sao không đi cướp luôn đi?
Đáng thương cho cô Hằng không biết trưởng trấn Khương Ương lòng dạ hiểm độc đã đào cho mình cái hố lớn thế nào.
Hằng Bất Lưu nín nhịn hồi lâu, cuối cùng rút một cây trâm bạc trên đầu ném cho Khương Ương: “Đủ rồi chứ? Tôi cũng nộp tiền tháng!”