Chương 21: “You are not invited” trong truyền thuyết

Triệu Đình Liệu đi đến bên cạnh Khương Ương, đầu tiên là vươn tay thử hơi thở của Khương Ương, phát hiện Khương Ương vẫn hô hấp bình thường, Triệu Đình Liệu lại sờ trán Khương Ương, cuối cùng xác định Khương Ương cũng không sốt.

Tiếng gõ cửa ngày càng dồn dập, nhưng Khương Ương vẫn không tỉnh. Triệu Đình Liệu đẩy Khương Ương một cái, Khương Ương vẫn ngủ như chết.

Lúc này, âm thanh ngoài cửa lại vang lên: “Tôi có thể vào không?”

Triệu Đình Liệu cau mày nhìn Khương Ương nằm trên giường, cân nhắc xem rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.

Tiếng gõ cửa đã bắt đầu chuyển sang đập, giọng nữ cũng không còn thong dong như ban đầu, âm thanh cao vυ"t: “Cho tôi vào!”

Triệu Đình Liệu phiền muốn chết, không kiên nhẫn quát lớn: “Câm miệng, đừng giục, phiền.”

Ngoài cửa im lặng trong giây lát.

Khương Ương nhíu mày.

Người phụ nữ có vẻ không nghĩ tới mình sẽ bị quát, trong lúc nhất thời không chịu nổi đối đãi bậc này, cãi lại: “Sao anh dám nói chuyện với tôi như vậy?”

Triệu Đình Liệu thô bạo hơn: “Cút.”

Người phụ nữ: “...”

Khương Ương nhăn mày.

Triệu Đình Liệu: “...”

Triệu Đình Liệu vuốt cằm, thầm nghĩ, không phải hắn mắng càng tàn nhẫn, xác suất Khương Ương tỉnh lại càng lớn chứ?

Triệu Đình Liệu suy nghĩ một hồi, cuối cùng dịu giọng, hỏi sinh vật không rõ ngoài cửa: “Cô là ai?”

Sinh vật ngoài cửa lần đầu được hỏi chuyện hòa nhã lại có cảm giác được chiều mà sợ. Một lúc sau, cô ta mới cất giọng: “Nô gia tên gọi Vô Lưu, công tử cứ gọi nô gia Bất Lưu là được.”

Mí mắt Triệu Đình Liệu giựt giựt... hắn nhìn thấy Khương Ương chậm rãi mở mắt.

Khương Ương ngồi dậy, xoa thái dương đau nhức, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy? Tôi thấy đau đầu quá?”

Triệu Đình Liệu: “...”

Triệu Đình Liệu nhìn biểu hiện của Khương Ương, như có điều suy tư gì. Hắn sờ cằm, nói: “Không có gì, chất lượng giấc ngủ của cậu khá ổn, là chuyện tốt.”

Khương Ương cho rằng Triệu Đình Liệu đang nói kháy mình.

Nhưng Triệu Đình Liệu không cho Khương Ương thời gian suy nghĩ, hắn chỉ ra cửa, nói: “Bên ngoài có mỹ thiếu nữ tới tìm cậu.”

Dừng một chút, Triệu Đình Liệu bổ sung thêm: “Ồ, chưa chắc là mỹ thiếu nữ, cũng có khả năng là một bà cụ đẹp.”

Khương Ương: “?”

Gì?

Khương Ương hoang mang, “Bất Lưu” ngoài cửa đã phát điên rồi: “Anh nói cái gì! Anh lặp lại lần nữa!”

Bất Lưu điên cuồng phá cửa, nhưng không biết vì sao, trước sau cô ta vẫn không thể mở cánh cửa thoạt nhìn cũ nát này, Bất Lưu tức giận la to: “Mở cửa! Mau mở cửa!”

Triệu Đình Liệu đáp: “Ờ, không mở.”

Tiếng đập cửa tạm dừng trong chốc lát, ngay sau đó là một trận phá cửa càng điên cuồng hơn.

Khương Ương tò mò: “Đây chẳng lẽ là “you are not invited” trong truyền thuyết?”

Triệu Đình Liệu: “Theo lý là vậy, nhưng cũng không loại trừ tình huống đặc thù.”

Khương Ương: “Thí dụ như?”

Triệu Đình Liệu hếch cằm về phía cửa.

Trong lòng Khương Ương tức thì dâng lên một cổ dự cảm chẳng lành. Cậu vội vàng nhìn về phía cửa, chỉ thấy cánh cửa đóng chặt đã bị Bất Lưu đập ra một cái khe.

Khương Ương: “...”

Được rồi, vị khách không được mời này vẫn có thể vào.

Giây tiếp theo, cửa phòng bị đẩy ra, Khương Ương cũng thấy rõ dáng vẻ của Bất Lưu.

Thoạt nhìn là một cô gái rất xinh đẹp, mặc một chiếc váy đỏ rực, giữa hai đầu lông mày điểm xuyết một bông sen đỏ, tóc được búi cao, cắm mấy cây trâm bạc. Khương Ương nhìn thấy trên cổ tay Bất Lưu có đeo lắc bạc, nhưng trên tai lại không đeo bất cứ loại trang sức nào.

Cửa mở, Bất Lưu thướt tha yêu kiều tiến vào. Trâm bạc, váy đỏ, đúng là nổi bần bật.

[Họ tên NPC: Hằng Bất Lưu.]

[Giới tính NPC: Nữ.]

[Tính chất NPC: NPC linh trí.]

[Mô tả NPC: *******]

Phần [Mô tả NPC] lại là một chuỗi dấu sao, Khương Ương bắt đầu cảm thấy chuyện thú vị rồi.

Hằng Bất Lưu cười nói: “Hai vị, sao lâu vậy vẫn không mở cửa?

Triệu Đình Liệu trực tiếp cầm nỏ tiễn nhắm vào hằng Bất Lưu, không nói hai lời bắn luôn.

Khương Ương: “...”

Anh giỏi!