Chương 20: Tiếng gõ cửa trong đêm mưa

Khương Ương nghĩ thấy cũng đúng nên không phản đối, ôm tư liệu đi theo Triệu Đình Liệu. Triệu Đình Liệu dẫn Khương Ương tiến vào sương phòng phía Tây... nơi này là một gian phòng nghỉ.

Phòng nghỉ không lớn, bên trong chỉ có một chiếc giường, Triệu Đình Liệu bảo Khương Ương nghỉ ngơi trước, còn mình đi ra ngoài một chuyến mang hành lý của bọn họ về đây.

*

Khương Ương xem tư liệu, Triệu Đình Liệu mở va ly hành lý kiểm tra. Khương Ương tò mò nhìn qua, thấy lần này Triệu Đình Liệu không chỉ lật xem đơn giản đồ bên trong mà sờ soạng tường kép của va ly.

Khương Ương buông tư liệu, hai mắt sáng lấp lánh học hắn mò mẫm, mong chờ có thể lấy ra thứ tốt. Nói đến cũng khéo, Khương Ương vừa sờ một cái đúng lúc tay Triệu Đình Liệu dừng lại ở một chỗ.

Thực sự có đồ hả?

Lại còn là trong va ly của tiểu thiếu gia “Khương Ương”?

Khương Ương chân chó dâng lên một con dao...

Cũng chỉ những lúc có việc cầu người mới thấy cậu ngoan ngoãn như vậy.

Triệu Đình Liệu liếc cậu một cái, không nói gì mà nhận dao, cẩn thận cắt lớp da mỏng, lấy ra một tờ giấy mỏng bên trong.

Khương Ương tò mò thò tới gần xem xét, Triệu Đình Liệu mở trang giấy gấp, sau đó bị nội dung trên trang giấy chói mù mắt chó.

Đây là một bức thư, lại còn được dàn dựng rất bài bản, từng nét chữ phồn thể được viết bằng bút máy, tỏ rõ chủ nhân nó có học có hành đàng hoàng.

Nhưng mà khiến Khương Ương kinh ngạc ở chỗ, đây là một bức thư tình! “Tiểu thiếu gia Khương Ương” viết thư tình cho “Đồng nghiệp Triệu Đình Liệu”!

Khương Ương: “?”

Khương Ương không dám tin cầm bức thư nhìn kỹ, phát hiện chữ viết trên đó giống chữ cậu y như đúc. Nếu không phải Khương Ương chắc chắn mình không mất trí nhớ, chưa từng viết bức thư này, đến cậu cũng phải hoài nghi nó có phải do cậu viết thật không

Quan trọng nhất là đọc được vài dòng, Khương Ương không chịu nổi mà chuyển mắt.

Không phải chứ, gì mà “Khương Ương có phước gì gặp được ngài”?

Gì mà “Trằn trọc, nhớ mong ngài”?

Gì mà “Ngắm trăng sáng, an ủi nỗi bàng hoàng trong ta”?

Cứu mạng!

Khương Ương không muốn tin tưởng cái thứ cẩu thả đang đọc trước mắt: “Anh nói cho tôi biết, đây không phải sự thật đi.”

Triệu Đình Liệu cười như không cười nhìn cậu, mắt thấy mặt Khương Ương trướng đỏ như quả táo, hắn mới chậm rì rì nói: “Cậu có thể coi cậu ta là giả, nhưng mà...”

Hắn cố ý kéo dài âm cuối, mãi đến khi Khương Ương chịu không nổi quay đầu nhìn hắn, Triệu Đình Liệu mới bổ sung nốt câu: “Tự gánh lấy hậu quả.”

Khương Ương: “...”

Khương Ương thở dài sâu kín.

Khương Ương nhớ lúc mới tiến vào phó bản, Triệu Đình Liệu đã nói với cậu, hệ thống không chỉ ra chỗ nào có thể tự do phát huy, nhưng hệ thống đã nói nhất định phải tuần hoàn.

Khương Ương không muốn biết hậu quả trái với quy tắc là gì, hiện tại cậu chỉ muốn yên lặng một mình.

Khương Ương lên giường đắp chăn, để mình thoạt nhìn hết sức bình thản. Cậu có lòng mà không có sức nói: “Tôi muốn ngủ, không có việc gì đừng quấy rầy tôi.”

Triệu Đình Liệu ở bên nhìn mà suýt chút nữa cười ngất.

Mắt thấy Khương Ương đã nhắm mắt, hắn cũng tắt đèn, ăn mặc chỉnh tề nằm trên sô pha. Song, chưa được bao lâu, Triệu Đình Liệu đã nghe được tiếng mưa rơi.

Từ “tí tách” ban đầu đến sau cùng là “rào rào”, cả quá trình chỉ mất vài giây, mưa nhỏ đã hóa thành mưa to tầm tã. Giọt mưa đánh vào cửa sổ giấy như muốn chọc thủng một lỗ.

Khương Ương vẫn ngủ say, không có vẻ gì là sắp tỉnh.

Đúng lúc này, Triệu Đình Liệu nghe được tiếng gõ cửa.

Tiếng gõ rất nhẹ, nhưng có quy luật, ba tiếng cốc một lần, từ nhẹ đến nặng, từng nhịp hòa với tiếng mưa rơi tạo thành một bản hòa âm khiến người ta dựng tóc gáy.

Kế đó, một giọng nói vang lên: “Xin hỏi, tôi có thể vào trong không?

Là một giọng nữ, rất lễ phép, nhưng Triệu Đình Liệu không cần nghĩ cũng biết, hắn chắc chắn không thể đồng ý.

Vấn đề hiện tại không phải là sinh vật không rõ ngoài cửa mà Khương Ương cứ mãi ngủ say... tiếng gõ cửa lớn như thế mà cậu vẫn không tỉnh sao?

Xảy ra chuyện gì vậy?