Chương 2: Người lái đò

“Người lái đò?”

Nhị Cẩu gật đầu: “Đúng vậy, ở trong phó bản, cậu có thể tin tưởng hắn, bởi vì nhiệm vụ chính của hắn là giúp cậu vượt qua phó bản, nếu phó bản cấp thấp nhất này mà cậu cũng không thể vượt qua, hắn sẽ bị trừng phạt.”

Thấy Khương Ương làm bộ suy tư, Nhị Cẩu lại bổ sung thêm: “Nhưng xin cậu nhớ kỹ, đừng có chuyện gì cũng dựa vào ‘người lái đò’, cũng đừng cho rằng nhiệm vụ của hắn đơn thuần là bảo vệ cậu, cậu chỉ có hai lựa chọn, một là nằm yên, hai là làm trời làm đất. Cậu không thể thành công vượt qua phó bản này, hắn sẽ chỉ bị trừng phạt thôi, còn cậu...”

Husky cười khà khà, hiển nhiên đang dụ Khương Ương nghĩ theo hướng tồi tệ nhất.

Khương Ương đại khái đã hiểu: “Nếu hắn thật sự bị tôi làm phiền muốn chết, vậy thì hắn sẽ thật sự để tôi đi tìm chết.”

Nhị Cẩu gật gù ra vẻ "trẻ nhỏ dễ dạy": "Không sai. Tôi nói cho cậu biết, có rất nhiều người ỷ vào có "người lái đò" hỗ trợ mà làm trời làm đất, kết quả là bọn họ đều bị người lái đò gϊếŧ chết. Nếu cậu muốn, tôi cũng có thể cho cậu xem kết cục của những người đó."

Khương Ương: “Cảm ơn, không cần.”

Nhị Cẩu có lòng tốt hỏi: “Thật sự không cần hả? Tôi có lưu video, không phiền đâu.”

Khương Ương: “...” Nhưng tôi phiền, cảm ơn.

Thấy thái độ của Khương Ương, Nhị Cẩu lấy làm thất vọng: “Thôi, xem ra không dọa nổi cậu. Còn gì muốn hỏi không?”

Khương Ương: “Cho tôi tư liệu về phó bản này.”

“Hừ, giả vờ thanh cao cái gì, rồi sẽ có lúc cậu phải hối hận.” Nhị Cẩu hùng hùng hổ hổ, ném tư liệu phó bản cho Khương Ương.

[Hiện tại là dân quốc năm thứ ba, cậu là cậu chủ Khương Ương mới đi du học về, dưới sự dàn xếp của cha mình, cậu trở thành tuần cảnh. Nhưng cậu vào làm cũng không được bao lâu, bởi vì từng sang Tây Dương du học mà bị người ta xa lánh, bị phái đi làm một nhiệm vụ gian khổ.]

[Nơi này có một trị trấn gọi là trấn Hồng Liên (sen đỏ), bởi vì sen đỏ mọc khắp hồ có thể dệt ra vải đỏ nức tiếng xa gần. Nhưng mấy năm gần đây, sen đỏ ở trấn trên khô héo, bá tánh trong thị trấn không nộp nổi thuế, đã bị tuần cảnh gần đó đưa đến quảng trường đá làm lao dịch.]

[Dạo này cũng không biết làm sao, mấy người của trấn Hồng Liên được chọn làm lao dịch ai nấy lần lượt tử vong, rất nhiều tuần cảnh đến tra xét, đáng tiếc không có kết quả. Dần dà truyền ra lời đồn, thị trấn này có quỷ.]

[Cậu từng đến Tây Dương du học, không tin chuyện ma quỷ, vì thế cậu được phái đến trấn Hồng Liên điều tra sự kiện lao dịch tử vong. Đi cùng cậu còn có trợ lý mà Tuần Cảnh Thính phái đến giúp cậu.]

[Cậu phải điều tra rõ chân tướng, hiểu không?]

[Nhiệm vụ qua cửa: Tìm được chân tướng tử vong của các thôn dân trấn Hồng Liên.]