Vì thế ngay năm sau đó, tức là năm Tiêu Lan Hiết mười hai tuổi, dưới sự ủng hộ của Chương thị, không màng người trong trấn Hồng Liên phản đối, hắn rời trấn Hồng Liên mục nát, tới nơi người nước ngoài dạy học tiếp tục đọc sách.
Kết quả hai năm trước, Tiêu Lan Hiết 18 tuổi lấy được văn bằng lại từ bỏ học lên đại học mà lựa chọn trở lại trấn Hồng Liên... theo cách nói của Tiêu Lan Hiết đó là dùng tư tưởng cùng kỹ thuật hiện đại hoá để xây dựng quê nhà.
Nhưng những lời này không khác gì lời nói suông, trở lại trấn Hồng Liên Tiêu Lan Hiết hầu như chưa làm gì cả, trên tư liệu chỉ ghi Tiêu Lan Hiết ở trong viện nhà mình vẽ tranh. Còn cha hắn Tiêu Tái Tuyết và mẹ hắn Chương thị đã qua đời vào năm thứ hai hắn ra ngoài cầu học. Đứa trẻ không cha không mẹ luôn khiến người ta thương hại, cho nên không ai quản Tiêu Lan Hiết có làm được gì cho trấn hay không.
Tổng thể chỉ có nhiêu đó thông tin, nhưng Khương Ương cảm thấy có chỗ nào đó không đúng...
Thứ nhất, trấn Hồng Liên vào ba mươi năm trước đã trở nên nghèo khó vì mất đi nghề làm lụa từ sen đỏ, dù cho mỗi nhà đều có chút của cải tổ tông truyền lại cũng không chịu được nhiều năm miệng ăn núi lở, cho nên trong mấy năm qua trấn Hồng Liên mới không được miễn trừ lao dịch, chỉ có thể phái con cháu đi phục dịch.
Đã nghèo như vậy còn có thể chịu đựng một thanh niên hai mươi mấy tuổi đang trong độ tuổi lao động ăn không ngồi rồi, cả ngày chỉ biết vẽ vời?
Thứ hai, trong hồ sơ có ghi nguyên nhân cái chết của cha mẹ Tiêu Lan Hiết là do trượt chân rơi xuống nước, mà nơi bọn họ chết đuối lại chính là hồ Hồng Liên.
Vấn đề ở chỗ, Tiêu Tái Tuyết nếu còn sống hiện tại cũng hơn bốn mươi tuổi, mà sen đỏ trong hồ hồng liên chỉ mới biến mất từ ba mươi năm trước. Nói cách khác, Tiêu Tái Tuyết được ra đời từ thời sen đỏ phát triển hưng thịnh.
Trước đó có đề cập đến, vào những năm còn sen đỏ, trẻ con nhà nào cũng có bản lĩnh hái sen.
... Nói cách khác, Tiêu Tái Tuyết chắc hẳn phải biết bơi.
Chẳng lẽ, đây là kẻ chết đuối đều là kẻ biết bơi trong truyền thuyết?
Trực giác mách bảo Khương Ương ở đây có vấn đề.
Lúc này, Triệu Đình Liệu cũng đi tới: “Hồ sơ không có thông tin liên quan đến Chương thị nhưng tôi phát hiện ra một thông tin khác.”
Triệu Đình Liệu giơ tập hồ sơ trong tay: “Bên trong viết, cha của Tiêu Lan Hiết hồi còn nhỏ có một vị hôn thê, tên Tề Niệm Niệm. Sau này trong một lần lên núi đi săn, Tiêu Tái Tuyết nhặt về một thiếu nữ xinh đẹp, sau này Tiêu Tái Tuyết thành đôi với thiếu nữ kia nên đã hủy hôn với vị hôn thê.”
Nghe vậy, hai mắt Khương Ương sáng ngời: “Tề Niệm Niệm chắc chắn có ấn tượng rất sâu với Chương thị!”
Triệu Đình Liệu đưa tư liệu cho Khương Ương: “Còn có chuyện trùng hợp hơn nữa kìa, sau khi Tề Niệm Niệm lấy chồng đã sinh một cậu con trai, con trai của bà ấy tên Tiêu Kỳ Chi.”
Tiêu Kỳ Chi, người thứ ba tử vong của trấn Hồng Liên sau vợ chồng Tề Đại Trụ và Tiêu Thiến Thiến.
Khương Ương: “Chúng ta đi tìm Tề Niệm Niệm.”
Triệu Đình Liệu kéo cậu về: “Ngày mai hãy đi, trời tối rồi.”
Khương Ương theo bản năng ngẩng đầu nhìn trời, xuyên qua cánh cửa gỗ cổ xưa, màn trời dần tối giữa những áng mây xám trôi nổi. Ánh nắng đã biến tự bao giờ, giữa lúc hoảng hốt Khương Ương lại ngửi được hơi nước ẩm ướt.
Khương Ương nói: “Sao tôi có cảm giác trời sắp mưa nhỉ?”
“Mưa sao?” Triệu Đình Liệu nhíu mày: “Cậu xác định chứ?”
Khương Ương nhăn mũi, tuy không quá xác định, nhưng cậu vẫn nói: “Tôi ngửi được mùi hơi nước ẩm ướt, không có gì bất ngờ xảy ra, đêm nay trời sẽ mưa.”
Triệu Đình Liệu nhún vai: “Bất kể trời có mưa hay không, tới tối chúng ta cũng không được đi ra ngoài, có chuyện gì để ngày mai lại nói.”