Chương 18: Chương thị

Lời này đúng là trực tiếp thái quá, thế nên Tiêu Lan Hiết nhất thời không thể trả lời ngay.

Khương Ương tỉ mỉ quan sát nét mặt Tiêu Lan Hiết...

Khương Ương xác định đồng thời cũng khẳng định, vào khoảnh khắc này, vẻ mặt Tiêu Lan Hiết vừa kinh ngạc cũng ngoài ý muốn.

Hắn đang kinh ngạc cái gì?

Kinh ngạc vì mình sắp chết sao?

Không có khả năng, về chuyện này, Tiêu Lan Hiết chắc chắn đã biết từ lâu rồi.

Cho nên, Tiêu Lan Hiết sẽ không kinh ngạc vì mình sắp chết, hắn kinh ngạc có lẽ là vì Khương Ương trực tiếp nhắc tới chuyện này.

Về phần thông tin, hắn chỉ cảm thấy kinh ngạc chứ không thấy sợ... dưới tiền đề có ba người chết trong hình dạng kỳ quặc, tại sao Tiêu Lan Hiết lại không sợ?

Quá kỳ lạ.

Khương Ương trực tiếp hỏi ra miệng: “Cậu không sợ sao?”

Tiêu Lan Hiết cười bảo: “Tôi phải sợ cái gì? Chẳng lẽ tôi sợ thì sẽ không chết à?”

Tiêu Lan Hiết cúi đầu, nét mặt dịu dàng mà nhìn bức tranh mình vẽ: “Tôi chưa bao giờ sợ chết.”

Khương Ương hỏi: “Vậy cậu sợ cái gì?”

Tiêu Lan Hiết không trả lời mà hỏi ngược lại: “Trưởng trấn, ngài có sợ chết không?”

Trong nháy mắt đó, Khương Ương bỗng cảm nhận được một luồng ác ý sâu đậm giống như không khí có mặt khắp mọi nơi vây quanh cậu. Mỗi lỗ chân lông đều đắm chìm trong ác ý này làm Khương Ương thấy lạnh thấu xương.

Nhưng chờ Khương Ương nhìn kỹ, lại phát hiện Tiêu Lan Hiết vẫn vậy, hắn tựa quý công tử bước ra từ trong tranh, chỉ chú ý đến bức vẽ của mình.

Khương Ương nheo mắt.

*

Trở lại phòng làm việc công sở trấn Hồng Liên, Khương Ương tới phòng hồ sơ, bắt đầu tìm kiếm. Triệu Đình Liệu giúp cậu tìm, cuối cùng vẫn là Triệu Đình Liệu ỷ vào thân cao hơn Khương Ương một đầu, tìm được thứ Khương Ương muốn ở trên giá cao nhất...

Hồ sơ của Tiêu Lan Hiết.

Khương Ương vội vã mở xem từng trang.

Đầu tiên là chứng minh thân phận, trên đó có ghi cha của Tiêu Lan Hiết tên Tiêu Tái Tuyết, bên cột tên mẹ không ghi, nhưng hồ sơ ghi bà là “Chương thị”.

Mẹ của Tiêu Lan Hiết họ Chương?

Điều này thú vị rồi.

Dân quốc mới được ba năm thôi, năm nay Tiêu Lan Hiết hai mươi tuổi, năm hắn sinh ra vẫn là cuối thời nhà Thanh. Tính toán thời gian khoảng cuối thế kỷ 19, các thành phố lớn bị người nước ngoài du nhập từng bước hiện đại hoá, các thôn trấn nhỏ vẫn duy trì tập tục phong kiến nguyên thủy lạc hậu, đặc biệt là thôn trấn lạc hậu như trấn Hồng Liên.

Thậm chí đừng nói tới mười mấy năm trước, đơn cử như hiện tại, trấn Hồng Liên vẫn là “Một thôn hai họ, đời đời kết thân”, hai họ Tề, Tiêu thông hôn đã lâu, người trẻ tuổi trong trấn đều mang hai họ này.

Nhưng mẹ của Tiêu Lan Hiết lại không mang họ Tề, mà là họ Chương?

Khương Ương và Triệu Đình Liệu nhìn nhau, Triệu Đình Liệu lập tức hiểu ý, đến giá để hồ sơ tìm kiếm thông tin về mẹ của Tiêu Lan Hiết.

Còn Khương Ương tiếp tục xem hồ sơ của Tiêu Lan Hiết.

Tiêu Lan Hiết từ nhỏ đã rất thông minh, sư phụ dạy học trong thị trấn dạy tứ thư ngũ kinh, mỗi lần hắn đều được sư phụ khen ngợi, nói hắn có phong thái của Trạng Nguyên, ngày sau nhất định có thể phong hầu bái tướng, giúp trấn Hồng Liên thoát khỏi khốn cảnh hiện tại.

Tiêu Lan Hiết có phong thái của Trạng Nguyên hay không Khương Ương không biết, nhưng bánh xe lịch sử cuồn cuộn lăn về phía trước không ai có thể cản lại là thật. Nhưng năm Tiêu Lan Hiết lên mười một tuổi, vào tháng 9 năm 1905, chế độ khoa cử truyền thừa ngàn năm của Trung Quốc đã tuyên cáo chấm dứt, trên thế giới không còn xuất hiện Trạng Nguyên nữa.