Sau khi rời khỏi nhà Tề Lão Tam, Khương Ương nhìn con đường trước mắt không một bóng người, hỏi Triệu Đình Liệu: “Anh cảm thấy Tề Lão Tam có nói thật không?”
Triệu Đình Liệu hỏi lại cậu: “Cậu muốn hỏi phương diện nào?”
Khương Ương im lặng không nói.
Triệu Đình Liệu: “Hiện tại manh mối quá ít, không nên vội vàng kết luận, kết luận quá sớm sẽ ảnh hưởng đến tư duy.”
Khương Ương: “Anh nói đúng, hiện tại chúng ta đi tìm Tiêu Lan Hiết đi, tôi muốn nhìn xem, người có mặt trong danh sách tử vong nghĩ thế nào.”
Dù đã nghĩ đến vài khả năng tình huống của Tiêu Lan Hiết, nhưng khi bọn họ thật sự gặp được Tiêu Lan Hiết, Khương Ương vẫn cảm thấy kinh ngạc.
[Họ tên NPC: Tiêu Lan Hiết.]
[Giới tính NPC: Nam.]
[Tính chất NPC: NPC linh trí.]
[Mô tả NPC: Tiêu Lan Hiết, năm nay hai mươi tuổi, từ nhỏ đã đọc tứ thư ngũ kinh, mười hai tuổi ra ngoài cầu học, con đường học tập kiểu mới. 18 tuổi tốt nghiệp trung học sau đó lựa chọn trở lại trấn Hồng Liên.]
Lúc nhìn đến phần [Mô tả NPC], Khương Ương cảm thấy rất thú vị.
Tiêu Lan Hiết ra ngoài cầu học năm mười hai tuổi, 18 tuổi trở về, hắn ở bên ngoài cầu học suốt 6 năm có lẽ đã học xong cấp trung học phổ thông.
Nhưng sau khi học xong hắn không tiếp tục thi đại học mà lựa chọn trở lại trấn Hồng Liên, tại sao?
Căn cứ vào [Địa phương chí trấn Hồng Liên], từ sau khi sen đỏ trong hồ Hồng khô héo chỉ sau một đêm, trong vòng ba mươi năm, cư dân trấn Hồng Liên đều sống dựa vào trồng trọt. Song, dựa vào trời ăn cơm vốn tồn tại rất nhiều điều không xác định, hơn nữa cư dân trấn Hồng Liên phần nhiều sống bằng thủ công nghiệp, lâu nay chưa từng nông cày, dẫn tới trấn Hồng Liên ngày một nghèo nàn khốn khổ.
Tiêu Lan Hiết từ bỏ việc học về quê nhà là vì cái gì? Sau khi trở lại trấn Hồng Liên, hắn đã làm gì?
Khương Ương ngước mắt, nhìn Tiêu Lan Hiết mặc một thân áo dài đang vẽ tranh trong sân.
Khương Ương không thể không thừa nhận, Tiêu Lan Hiết là một người thú vị.
Hắn không hề hoảng sợ bởi vì rất có khả năng mình sẽ là người chết tiếp theo, biểu hiện cực kỳ bình tĩnh. Hắn mặc trường bào không dính bụi trần, tóc tai được cắt tỉa gọn gàng, ngón tay thon dài trắng nõn nắm bút lông màu đen, tất cả như một bức tranh thủy mặc do trời đất tạo nên.
Biết rõ có người tới, hắn vẫn không dừng bút vẽ mà tiếp tục cúi đầu vẽ tranh.
Khương Ương tiến lên, phát hiện Tiêu Lan Hiết đang vẽ tranh hoa sen. Rõ ràng là bút đen, giấy trắng, nhưng Khương Ương lại nhìn ra màu sắc diễm lệ của hồ sen từ bức tranh thuỷ mặc này.
Từng đóa sen nở rộ, vừa nhìn là biết đang vẽ cảnh sen đỏ nở rực rỡ trong hồ Hồng Liên.
Đợi Tiêu Lan Hiết dừng bút, Khương Ương mới nói: “Đậm nhạt phù hợp, hồn cốt sinh động, tranh đẹp.”
Tiêu Lan Hiết có chút kinh ngạc ngẩng đầu, hắn nhìn Khương Ương, trong mắt không che giấu ngạc nhiên. Một lúc sau Tiêu Lan Hiết cất lời: “Tôi vẽ chưa được tốt, vẽ không ra được nửa phần thần vận của nàng.”
Khương Ương bổ sung: “Nếu nàng thấy, nhất định sẽ rất vui.”
Triệu Đình Liệu sửng sốt mấy giây mới biết bọn họ đang nói gì. Hắn trừng mắt nhìn tranh không dám tin, lại ngẩng đầu nhìn Tiêu Lan Hiết, sau đó tiếp tục cúi đầu xem tranh. Nhưng Triệu Đình Liệu nhìn sắp vẹo cả cổ cũng không thấy tranh này liên quan gì đến nữ thần Hồng Liên.
Không đúng, đây không phải tranh hoa sen sao?
Khương Ương làm sao thấy được cái hồn trong đó? Rồi làm sao thấy được nữ thần Hồng Liên?
Nhận ra động tác của Triệu Đình Liệu, Tiêu Lan Hiết bất mãn quay đầu: “Đây là tranh trừu tượng, anh không nhìn ra thì đừng miễn cưỡng bản thân.”
Triệu Đình Liệu: “?”
Triệu Đình Liệu có hơi ngứa tay.
Khương Ương ngăn cản Triệu Đình Liệu muốn đánh người, xoay lại hỏi Tiêu Lan Hiết, vô cùng trực tiếp: “Cậu biết cậu sắp chết à?”