Chương 16: Không phải chứ người anh em, sao mà bạo lực vậy?

Tề Lão Tam sửng sốt.

Khương Ương: “Vụ án lao dịch tử vong chỉ mới bắt đầu trong năm nay, không phải nói nữ thần Hồng Liên đã ngủ say vài thập niên rồi à?”

Trong [Địa phương chí trấn Hồng Liên] có nói, nữ thần Hồng Liên trải qua sự kiện người nước ngoài xâm lấn tàn phá sen đỏ mới bất mãn ngủ say; hoặc theo cách nói của Tề Lão Tam thì nữ thần Hồng Liên ăn sạch người truyền giáo cùng quan binh rồi cũng nên chìm vào ngủ say.

Thế thì không liên quan gì đến vụ án lao dịch tử vong năm nay rồi.

Khương Ương ngước mắt, chờ Tề Lão Tam cho cậu một lời giải thích.

Ánh mắt Khương Ương quá lạnh, lạnh đến nỗi lão tam không thể tiếp tục im lặng, chỉ có thể nói: “Trưởng trấn, đây là do nữ thần Hồng Liên tỉnh lại đó. Ba mươi năm trước, nàng ăn đạo sĩ Tây Dương và quan binh vừa đủ sáu mươi người, dựa theo một năm hai người mà tính thì đến năm nay nàng cũng nên tỉnh rồi.”

“Nhưng chúng ta đều quên mất... bởi vì năm nay chúng ta phải đi phục dịch cho triều đình, năm thiên tai mất mùa, không nhà nào đủ ăn đủ mặc, ai nấy đều nghĩ cách sống sót nên quên nữ thần Hồng Liên khả năng sẽ tỉnh lại vào năm nay. Kết quả, nữ thần Hồng Liên vừa tỉnh thì thấy Đại Trụ thành thân xong phải đến mỏ đá lao dịch.”

“Nàng không hiểu thế thái nhân tình, cho rằng chúng ta đã bái thần mới, Đại Trụ và Thiến Thiến là tế phẩm cho thần mới, bởi vậy mà phẫn nộ ăn Đại Trụ cùng Thiến Thiến, cho rằng đây vốn là tế phẩm thuộc về mình.”

“Ban đêm chúng ta đều nghe được nhưng các vị quan gia bên trên phái tới lại không tin, nói là chúng ta đang giả thần giả quỷ, còn muốn tìm người thay Đại Trụ làm lao dịch. Nữ thần Hồng Liên lại tưởng chúng ta muốn tiếp tục hiến tế thần mới nên mới ăn người tiếp.”

“Bọn họ tin có quỷ, cố tình không chịu buông tha cho chúng ta mà tìm một tên đạo sĩ Mao Sơn dởm tới đuổi quỷ. Kết quả thế nào? Đạo sĩ Mao Sơn chạy, chúng ta muốn cứu vãn cũng không được nữa.”

Nói tới đây, Tề Lão Tam kích động. Lão đứng dậy quỳ gối trước mặt Khương Ương.

Khương Ương hoảng sợ, vội vàng đỡ cánh tay Tề Lão Tam muốn túm lão lên, ngặt nỗi sức Tề Lão Tam quá lớn, Khương Ương túm không nổi.

Tề Lão Tam dập đầu với Khương Ương: “Trưởng trấn, ngài mau cứu Lan Hiết đi.”

Khương Ương thật muốn quỳ lạy ông ta.

Đúng lúc này, Triệu Đình Liệu tiến lên một bước, tóm cổ áo Tề Lão Tam, xách lão lên. Hắn cao hơn Tề Lão Tam nhiều, động tác này làm Tề Lão Tam bị treo lơ lửng giữa không trung, bị cổ áo siết đỏ cả cổ.

Thấy mặt mày Tề Lão Tam bắt đầu xanh tím, tay chân vùng vẫy, Triệu Đình Liệu mới buông tay. Mất đi điểm tựa, Tề Lão Tam té ngã trên đất.

Tề Lão Tam ôm cổ ho khan, Triệu Đình Liệu lạnh lùng nói: “Đừng hở tí là quỳ, đã thời đại nào rồi, không thịnh hành kiểu này đâu. Nếu còn có chuyện đó, tôi sẽ đánh gãy chân ông.”

Khương Ương: “?”

Không phải chứ người anh em, sao mà bạo lực vậy?

Sự thật chứng minh, bạo lực có đôi khi hữu dụng hơn nhỏ nhẹ khuyên răn. Triệu Đình Liệu uy hϊếp một trận, Tề Lão Tam thành thật hẳn, ngoan ngoãn ngồi về ghế, không dám động tí là kêu trời khóc đất... càng không hở một tí là uy hϊếp Khương Ương, thái độ trước sau như hai người khác nhau.

Khương Ương gật gù như đã ngộ ra điều gì đó.

Khương Ương hỏi: “Lan Hiết mà ông nói chính là vị lao dịch mới nhất được chọn, Tiêu Lan Hiết?”

Tề Lão Tam nghe vậy điên cuồng gật đầu: “Đúng đúng đúng, trưởng trấn, ngài phải cứu hắn, cha mẹ Lan Hiết đều không còn, lúc trước ta từng vỗ ngực bảo đảm với cha mẹ hắn là sẽ chăm sóc tốt cho Lan Hiết, ta không thể để hắn xảy ra chuyện!”

Khương Ương gật đầu: “Ông yên tâm, chỉ cần ông nói thật với tôi, tôi nhất định sẽ bảo đảm an toàn cho Tiêu Lan Hiết.”