Nữ thần Hồng Liên?
Khương Ương suy nghĩ nửa ngày mới nhớ ra nữ thần Hồng Liên là ai.
Nữ thần Hồng Liên không thể tra tên thật, theo lời đồn người này là một thiên kim nhà giàu, từ nhỏ đã đọc tứ thư ngũ kinh, cầm kỳ thư họa không gì không biết, danh tiếng truyền xa, người đến cầu hôn xếp hàng từ thành Đông sang thành Tây. Nhưng nữ thần Hồng Liên không thích hồng trang, yêu võ trang, những năm cuối vương triều, Man tộc phương Bắc xuôi Nam xâm lược Trung Nguyên, nữ thần Hồng Liên kêu gọi bá tánh địa phương thành lập một đội quân khởi nghĩa, bảo vệ quê nhà.
Nàng trở thành một vị kiêu hùng trong thời loạn thế, ngăn cản Man tộc bước chân vào lãnh thổ. Đáng tiếc đến cuối cùng, nàng vì thân phận nữ tử mà bị cấp dưới phản bội.
Man tộc muốn nàng uốn gối quỳ lạy, nàng không chịu, cấp dưới mưu toan dùng đầu nàng đổi lấy quan to lộc hậu từ Man tộc. Nữ thần Hồng Liên giận không thể át, vào lúc cùng đường nàng vừa đánh vừa lui, rồi chết trong hồ Hồng Liên.
Trước khi chết, nàng lập lời nguyền, nếu hồn phách nàng có ngày trở về, đó sẽ là ngày nàng hóa thành lệ quỷ báo thù rửa hận.
Nữ thần Hồng Liên quyết tuyệt nhảy xuống hồ, khoảnh khắc nàng chìm xuống, sen đỏ khắp hồ nở rộ, hóa thành quái vật ăn thịt người, ăn sạch đám phản quân đẩy nàng vào hồ.
Đến đây, để tưởng niệm nữ tử tràn đầy khí tiết này, nàng được người đời xưng tụng là “Nữ thần Hồng Liên”... mỗi năm cứ tới mùng 8 tháng 4, Trấn Hồng Liên sẽ tổ chức một buổi “Hồng Liên tế”.
Khương Ương thắc mắc: “Nữ thần Hồng Liên là lãnh tụ anh hùng chống Man tộc, sao lại lấy mạng cư dân trấn Hồng Liên? Các ngươi không phải đều là tín đồ của nàng ư?”
Tề Lão Tam lắc đầu, trên mặt lộ ra vài phần bất đắc dĩ: “Trưởng trấn đại nhân, ngài có điều không biết, người có tốt đến đâu thành quỷ rồi cũng sẽ không phải người tốt.”
Khương Ương nhăn mày. Cậu nhìn Triệu Đình Liệu, lại thấy Triệu Đình Liệu cũng đang nhíu mày, ánh mắt sắc bén đánh giá Tề Lão Tam như đang phân biệt thật giả trong lời nói của Tề Lão Tam. Cảm nhận được ánh mắt của Khương Ương, Triệu Đình Liệu nhìn sang cậu, lắc đầu.
Khương Ương chuyển mắt hỏi Tề Lão Tam: “Ông nói lời này là có ý gì?”
Tề Lão Tam thở dài: “Trưởng trấn cho rằng vì sao mỗi năm chúng ta phải tổ chức Hồng Liên tế để tế bái nữ thần Hồng Liên? Thật sự chỉ bởi vì muốn tưởng niệm ư?”
Tề Lão Tam lắc đầu, ánh mắt lão nhìn Khương Ương tràn ngập ác ý: “Bởi vì nữ thần Hồng Liên ấy mà, nàng không phải thần, nàng là quỷ. Là quỷ… thì phải ăn thịt người.”
Mí mắt Khương Ương giựt giựt.
Tề Lão Tam: “Mỗi năm đến ngày Hồng Liên tế, chúng ta không phải đang tưởng niệm nàng, mà là đang hiến tế cho nàng. Chỉ có hiến tế cho nàng một đôi đồng nam đồng nữ, nàng ăn no, cảm thấy mỹ mãn, mới có thể chìm vào giấc ngủ. Như vậy, chúng ta có thể thừa dịp nàng ngủ say mà ngắt lấy hồng liên làm thành tơ lụa, buôn bán kiếm tiền.”
“Có điều, vào ba mươi năm trước...”
Tề Lão Tam ra vẻ phức tạp: “Ba mươi năm trước, người nước ngoài xâm lấn, một tên đạo sĩ Tây dương tới Trấn Hồng Liên, nói tập tục của chúng ta là xấu, dẫn theo quan binh phá hủy buổi hiến tế. Nữ thần Hồng Liên tức giận, ăn sạch tên đạo sĩ cùng quan binh rồi nói không bao giờ phù hộ cho chúng ta nữa, cứ như vậy, sen đỏ giúp chúng ta sinh tồn cũng biến mất.”
Nói tới đây, Tề Lão Tam nức nở: “Trưởng trấn, ngày tháng của chúng ta quá khổ. Nghề lụa sen đỏ đời đời truyền lại cứ thế phải thất truyền! Hiện tại, ngay cả hương khói cũng bị chặt đứt!”
Khương Ương không nói gì, lẳng lặng nhìn Tề Lão Tam. Mãi đến khi Tề Lão Tam bị cậu nhìn cho mất tự nhiên mới không nhịn được hỏi: “Trưởng trấn, ngài nhìn cái gì vậy?”
Khương Ương nhẹ giọng nói: “Ông vẫn chưa nói cho tôi biết chuyện này liên quan gì đến vụ nữ thần Hồng Liên lấy mạng lao dịch.”