Khương Ương nhìn mấy cô gái đi vào, chỉ thấy trên mặt bọn họ trang điểm rất đậm, lớp kem nền trắng bệch làm gương mặt bọn họ không chút huyết sắc, phối hợp với kẻ mắt đậm cùng tròng mắt không chuyển động, trông như thể con rối bị hút khô máu tươi.
Bàn tay tái nhợt dâng lên một chung trà lưu li điêu khắc hoa sen đỏ, Khương Ương rũ mắt nhìn, bên trong chung trà là chất lỏng màu đỏ tươi, sền sệt, tản ra thứ mùi rất gay mũi.
Tề Lão Tam đứng bên cười ha hả: “Trưởng trấn, đây là đặc sản của trấn Hồng Liên chúng ta, “trà Hồng Liên”, dùng nhụy hoa non trong bông sen đỏ mới nở bào chế mà thành, lại lấy sương sớm trên lá sen để pha, chỉ có khách quý mới được thưởng thức. Trưởng trấn nếm thử xem sao?”
Nói thật, Khương Ương không muốn uống. Cậu nhận chung trà, mắt nhìn nước trà sền sệt, hỏi ngược lại: “Sen đỏ trong trấn Hồng Liên không phải đã vài thập niên không nở à? Ông lấy đâu ra trà mới thế?”
Ý cười trên mặt Tề Lão Tam nhạt dần, con ngươi càng thêm đen đặc, giống như vực sâu bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng con mồi.
Tề Lão Tam âm trầm hỏi: “Trưởng trấn đang xem thường đặc sản của trấn Hồng Liên chúng ta sao?”
Lão vừa dứt lời, mấy cô gái rối gỗ như được rót thêm linh hồn. Bím tóc vặn vẹo như rắn, từng chút duỗi dài, mon men vươn về phía cổ Khương Ương.
Triệu Đình Liệu chán muốn chết ngồi nghịch ngón tay, ai không biết còn tưởng hắn đột nhiên phát hiện ngón tay mình rất đẹp.
Khương Ương chẳng buồn nâng mí mắt: “Phàm là thứ gì quá hạn… đều không tốt cho sức khỏe. Vì sự an toàn cho sức khỏe của cư dân thị trấn, sau này trấn ta sẽ cấm lưu hành đồ ăn quá hạn.”
Tề Lão Tam nhe hàm răng trắng.
Đúng lúc này, trên không trung hiện lên một bảng giao diện:
[Leng keng~ chúc mừng người làm nhiệm vụ “Khương Ương” thành công lập ra quy tắc thứ hai cho trấn Hồng Liên: “Trong trấn cấm lưu hành đồ ăn quá hạn”, kể từ giờ phút này quy tắc có hiệu lực, xin các vị làm nhiệm vụ tuân thủ nội quy, nếu có vi phạm sẽ tiến thành xử phạt theo điều 2 chương 1 tại [Điều lệ xử phạt của Trấn Hồng Liên], tình tiết nhẹ phạt từ ba đến năm đồng, tình tiết nặng có thể đuổi ra khỏi thị trấn.]
Tề Lão Tam tái mặt.
Hàm răng sắc nhọn không tình nguyện thu về trạng thái bình thường, Tề Lão Tam bất đắc dĩ xua tay, ra vẻ đầy tiếc nuối phất tay bảo mấy cô gái dâng trà rời đi.
Tề Lão Tam: “Trưởng trấn tới muốn hỏi chuyện gì?”
Khương Ương cũng không vòng vo, trực tiếp vào đề: “Lão bá nói xem, về vụ án lao dịch của trấn Hồng Liên liên tiếp tử vong, ngài có suy nghĩ thế nào?”
Khương Ương vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng đột nhiên trở nên đình trệ. Khương Ương nhất thời cảm thấy hô hấp khó khăn, giống như thân thể quên mất phải thở thể nào.
Cậu chớp mắt, thế giới trước mắt trở nên mơ hồ, chỉ có gương mặt nhăn nheo khô quắt của Tề Lão Tam là rõ ràng.
Khương Ương nhìn thấy, ở khoảng khắc ấy trên mặt Tề Lão Tam xuất hiện biểu cảm rất vi diệu, như thể hoảng sợ, lại như thể phẫn nộ, trộn lẫn một chút tà ác khó miêu tả.
Từng nếp nhăn như được phóng đại gấp bội, ngũ quan Tề Lão Tam cứng đờ. Môi lão mấp máy nhưng cơ mặt lại không nhúc nhích.
Sau khi phổi mất chức năng, Khương Ương cảm thấy tai cũng bắt đầu ù di, cậu không nhịn được ôm ngực, trấn an trái tim muốn vọt ra ngoài.
Đương lúc Khương Ương cho rằng mình sắp mất khống chế, Triệu Đình Liệu kéo cậu một cái. Chớp mắt, Khương Ương quay trở về hiện thực, hít thở bình thường.
Thấy Khương Ương tránh được một kiếp, Tề Lão Tam lại trưng ra cái vẻ mặt tiếc nuối kia, nói: “Trưởng trấn, đó là do nữ thần Hồng Liên lấy mạng.”