Khương Ương sửng sốt, lập tức hỏi: “Ý của anh là, Tiêu Thiến Thiến chết rồi sống lại là do Tề Đại Trụ dùng trái tim để hiến tế?”
“Không chắc nữa.”
Nói xong, Triệu Đình Liệu giao tư liệu trong tay cho Khương Ương: “Cậu xem vụ án thứ ba đi.”
Khương Ương nhận hồ sơ.
Người chết trong vụ án thứ ba tên là “Tề Vô Quy”, hắn là chú út của Tề Đại Trụ, bối phận tuy lớn nhưng lại nhỏ hơn Tề Đại Trụ một tuổi. Sau khi Tiêu Kỳ Chi chết, danh ngạch lao dịch rơi xuống đầu hắn.
Mà lần này người được phái tới tra án, chính là trưởng trấn tiền nhiệm trấn Hồng Liên, truyền nhân của Mao Sơn “Tử Xa Nam Trọng”.
So với cái vị Đỗ Đệ theo thuyết vô thần không tin phong kiến mê tín, Tử Xa Nam Trọng năm vừa rồi mới tròn mười tám, lớn lên ở Mao Sơn, từ nhỏ đã luyện một thân bản lĩnh bắt quỷ bắt yêu.
Biết được trấn Hồng Liên có sự kiện quỷ nháo, Tử Xa Nam Trọng cõng kiếm gỗ đào, tay cầm hoàng phù chạy tới trấn Hồng Liên, thề muốn tìm cho bằng được yêu ma quỷ quái đang làm loạn.
Ngày đầu tiên Tử Xa Nam Trọng tới trấn Hồng Liên đã tìm tới Tề Vô Quy, công bố Tề Vô Quy rất có thể là người chết tiếp theo, hắn vẫn luôn ở bên cạnh Tề Vô Quy, tính định ôm cây đợi thỏ, trực tiếp bắt quỷ từ chỗ Tề Vô Quy.
Cứ như vậy, vào một đêm đen gió lớn nào đó, Tử Xa Nam Trọng chờ được con quỷ hắn muốn nhìn thấy... Tiêu Kỳ Chi.
Lúc này Tiêu Kỳ Chi chỉ có cái đầu bay giữa không trung, không khéo đυ.ng trúng Tử Xa Nam Trọng đang ôm cây đợi thỏ.
Ngày hôm sau, kiếm gỗ đào của Tử Xa Nam Trọng nứt thành hai nửa, người bị nâng ra khỏi trấn Hồng Liên. Mà Tề Vô Quy được hắn bảo vệ vẫn bị đào rỗng cơ thể, chỉ còn một tấm da người khô quắt.
Sau này truyền ra lời đồn, nói Trấn Hồng Liên có quỷ, lần này đến phiên tiểu thiếu gia ngốc nghếch “Khương Ương” không tin, mắng Đỗ Đệ vô năng, Tử Xa Nam Trọng lừa đảo. Tiểu thiếu gia bị kích tướng chạy tới trấn Hồng Liên, thề muốn tra ra chân tướng cái chết của các lao dịch.
Khương Ương gật gù: “Nếu là sự kiện thần quái, như vậy bước đầu tiên có phải chúng ta nên đi thăm viếng một chút để tìm hiểu vị “quỷ” đã gϊếŧ mấy lao dịch là ai không?”
Đoạn, Khương Ương đứng dậy: “Anh muốn đi cùng không?”
Triệu Đình Liệu ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Đi cùng đi, tôi phải bảo đảm an toàn cho cậu.”
Khương Ương hỏi: “Nếu là anh, người đầu tiên anh muốn đi thăm là ai?”
Triệu Đình Liệu nói: “Như cậu nghĩ.”
Khương Ương cười.
Mười phút sau, hai người đi tới cửa nhà Tề Lão Tam.
Tề Lão Tam là truyền nhân của thế hệ giữ mộ, bởi vậy rất được tôn kính tại t trấn Hồng Liên.
Nhưng phương thức mai táng của trấn Hồng Liên là thủy táng, đặt người chết vào quan tài rồi để nó chìm vào đáy hồ Hồng Liên.
Như vậy, Tề Lão Tam thủ mộ là thủ cái gì?
Một đường lướt qua con đường không một bóng người, Khương Ương gõ cửa nhà Tề Lão Tam, cười tủm tỉm nói: “Lão bá à, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Có vẻ như Tề Lão Tam không nghĩ tới sẽ chạm mặt Khương Ương nhanh như vậy, lão ngẩn người, sau đó ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: “Trưởng trấn Khương, sao ngài lại tới đây?”
“Muốn hỏi lão bá chút việc ấy mà.”
Khương Ương ngang nhiên xông vào nhà Tề Lão Tam mà không cho lão từ chối. Cậu vào phòng, trực tiếp ngồi trên ghế, chỉ vào một cái ghế còn lại, nói: “Lão bá, ngồi đi.”
Cái thái độ kia, ai không biết còn tưởng cậu mới là chủ nhà.
Tề Lão Tam trừng đôi con ngươi đen đặc nhìn Khương Ương, Khương Ương lại như không thấy, còn cười với lão. Cuối cùng, cũng không biết Tề Lão Tam đang kiêng kị điều gì mà thật sự cho phép Khương Ương làm càn, ngược lại nở nụ cười xấu hổ quỷ dị: “Trưởng trấn, ngài muốn hỏi điều gì?”
Đoạn, Tề Lão Tam vẫy tay, nhanh chóng có ba cô gái mặc áo bông kiểu cũ, trên đầu thắt tóc bím tiến vào dâng trà.