Trong tấm ảnh trắng đen không rõ, Khương Ương thấy mình như xuyên qua từng mảng màu đậm nhạt, chứng kiến buổi tối quỷ dị hôm đó.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, cư dân thị trấn mặc áo tang đưa tiễn một đôi vợ chồng mới cưới. Nhưng khi quan tài đang chìm xuống đáy hồ, từng đóa sen khô héo vài thập niên bỗng bừng bừng sức sống nở rộ.
Khương Ương rùng mình một cái.
Cậu tiếp tục lật hồ sơ, Thị cục bắt gặp chuyện lạ lùng tất nhiên phái một tuần cảnh đến tra án. Lần này, người Thị cục phái tới là một pháp y đã từng du học ở nước ngoài, tên “Đỗ Đệ”, người nọ không tin phong kiến mê tín, chỉ tin trong sự kiện này có người đang giả thần giả quỷ.
Kết quả anh ta còn chưa tra được manh mối gì, vụ án mạng thứ hai đã xảy ra.
Người chết tên Tiêu Kỳ Chi. Sau khi Tề Đại Trụ chết, lao dịch của Trấn Hồng Liên đổi thành Tiêu Kỳ Chi. Nào ngờ, Tiêu Kỳ Chi đã chết trước một ngày theo tuần cảnh đến mỏ đá.
Thời gian là khi đang uống rượu với Đỗ Đệ, chết ngay trước mặt Đỗ Đệ.
Vào đêm Tiêu Kỳ Chi chết, bởi vì pháp y Đỗ Đệ tin cái chết của Tề Đại Trụ là do tự sát vì không muốn đi làm lao dịch cho nên anh ta cố ý đến tìm Tiêu Kỳ Chi trước khi Tiêu Kỳ Chi rời đi, mục đích là ngăn không cho Tiêu Kỳ Chi có cơ hội tự sát, thuận tiện xác nhận suy đoán của mình.
Tiêu Kỳ Chi có đọc sách, cũng coi như có chung vài chủ đề với Đỗ Đệ, hai người uống rượu ngắm trăng nói về chuyện ở hồ Hồng Liên.
Bọn họ mới uống được mấy ngụm rượu, trong hồ đột nhiên truyền ra tiếng động. Đỗ Đệ theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy mặt hồ bị chia thành hai nửa, ở giữa chậm rãi xuất hiện một thiếu nữ áo đỏ.
Thiếu nữ này có dáng vẻ y hệt Tiêu Thiến Thiến đã chết.
Đỗ Đệ theo bản năng cho rằng đây là cư dân trấn Hồng Liên giở trò quỷ, ai biết giây tiếp theo, anh ta thật sự nhìn thấy Tiêu Thiến Thiến nhoáng một cái đã tới trước mặt Tiêu Kỳ Chi, móng tay dài ghim vào l*иg ngực Tiêu Kỳ Chi, móc ra một trái tim đỏ tươi còn đang đập thình thịch.
Đỗ Đệ bị dọa cho ngất xỉu.
Ngày hôm sau Đỗ Đệ tỉnh lại, nhìn thấy Tiêu Kỳ Chi bị phanh thây. Mặt hồ Hồng Liên không biết đã nở thêm mấy đóa sen đỏ khi nào, thi thể Tiêu Kỳ Chi bị chia làm sáu phần, hai tay hai chân cùng đầu và thân, lần lượt đặt ở giữa hồ.
Đỗ Đệ hoảng sợ quay đầu bỏ chạy, ngay cả hành lý cũng không kịp thu dọn, lập tức rời khỏi trấn Hồng Liên.
Xem đến đây, Khương Ương vuốt cằm, lấy làm khó hiểu: “Cô ta gϊếŧ người thế nào? Hồ Hồng Liên chia làm hai nửa à? Không phải ảo giác chứ?”
Triệu Đình Liệu ở bên nhắc nhở cậu: “Tiểu thiếu gia à, loại hình phó bản này là “tổng hợp thần quái”, nói trắng ra thì nó là tập hợp của những sự kiện thần quái.”
“...” Khương Ương ngượng ngùng: “Xin lỗi, tôi quên mất, chỉ nhớ kết thúc các bộ phim kiểu này toàn là người sống giả quỷ.”
Triệu Đình Liệu như có điều suy tư: “Người sống giả quỷ ư? Cũng không phải không có khả năng.”
“Hở?” Lúc này đổi thành Khương Ương không hiểu: “Hồ nước bị chia thành hai nửa, đây chắc chắn là kiểu thần quái rồi còn gì? Việc Tiêu Thiến Thiến chết không rõ ràng, sau này chết mà sống lại, đây rõ ràng không phải chuyện con người làm được đi? Trừ khi Đỗ Đệ trúng tà... nhưng mà dù vậy thì vẫn quá huyễn hoặc.”
Triệu Đình Liệu: “Không, cậu hiểu nhầm ý tôi, y tôi là những sự kiện thần quái đó rất có thể do người tạo ra.”
Trong ánh mắt khó hiểu của Khương Ương, Triệu Đình Liệu nhẹ giọng nói: “Hiến tế.”