Thứ đầu tiên Khương Ương xem chính là bút ký của trưởng trấn tiền nhiệm Trấn Hồng Liên. Mặc dù được viết bằng chữ phồn thể, nhưng từng nét chữ nắn nót như được in.
[Trấn Hồng Liên, xây vào thời Lương Tuyên đế, vang danh thiên hạ bằng một hồ sen đỏ dệt ra lụa Hồng Liên. Những năm cuối thời nhà Thanh, người nước ngoài xâm lấn, nghe danh lụa Hồng Liên, quan viên trên dưới sính ngoại yêu cầu Trấn Hồng Liên thượng cống lụa Hồng Liên để cung cấp cho người nước ngoài. Ngày công văn tới tay, hoa sen đỏ khắp hồ khô héo, không còn một bông.]
[Bá tánh Trấn Hồng Liên không thể kiếm sống bằng nghề dệt lụa, bị sung làm lao dịch để đám quan viên phát tiết lửa giận, đến thời dân quốc cũng không có chuyển biến tốt đẹp. Trấn Hồng Liên phàm là nam đinh từ 15 đến 50 tuổi đều phải đi lao dịch. Mấy năm sau đó liên tục xảy ra sự kiện lao dịch bị chết.]
Đọc đến đây, Khương Ương rơi vào trầm tư. Cậu lật sang trang sau, quả nhiên thấy được trưởng trấn tiền nhiệm có suy đoán không khác gì cậu:
[Thiết nghĩ, nếu là điêu dân vì trốn lao dịch mà tự sát, tại sao tử trạng lại thê thảm đến nông nỗi này?]
Khương Ương khá tò mò... tử trạng phải khủng bố cỡ nào mới có thể khiến trưởng trấn tiền nhiệm hoàn toàn gạch bỏ khả năng lao dịch tự sát?
Khương Ương hỏi Triệu Đình Liệu: “Có ảnh chụp không?”
Triệu Đình Liệu đưa cho cậu vài phần hồ sơ: “Đều là ảnh đen trắng, không rõ lắm, cậu có thể lấy làm tham khảo.”
Khương Ương nhận lấy.
Hồ sơ thứ nhất gọi là [Vụ án tử vong của vợ chồng Tề Đại Trụ và Tiêu Thiến Thiến].
Căn cứ vào những tư liệu Khương Ương đã xem, Trấn Hồng Liên là một thôn trang nhỏ điển hình của thời đại phong kiến, miêu tả chân thật cái gọi là “Một thôn hai họ, đời đời kết thân”.
Trấn Hồng Liên chỉ có hai họ, một họ là “Tề”, họ còn lại là “Tiêu”, hai nhà nhiều thế hệ đều kết thân.
Tề Đại Trụ là con cả của thế hệ Tề gia này, cha mẹ đều còn, có một vị hôn thê tên Tiêu Thiến Thiến, quan hệ của hai người rất tốt, đã đến giai đoạn bàn chuyện cưới hỏi.
Ngày xảy ra vụ án là ngày diễn ra hôn lễ của Tề Đại Trụ và Tiêu Thiến Thiến.
Lúc ấy Tề Đại Trụ bị chọn làm lao dịch, phải tới mỏ đá ngoài thị trấn mười dặm làm việc. Tề Đại Trụ biết chuyện, suốt đêm quyết định tổ chức hôn lễ cùng vị hôn thê Tiêu Thiến Thiến, lúc tuần cảnh đến bắt người còn nhận được thiệp mời cưới, uống rượu mừng.
Thời điểm động phòng hoa chúc, hai tuần cảnh mượn men say nói muốn nháo động phòng, cư dân trong trấn không dám ngăn cản, chỉ có thể ưu sầu đi theo hai tuần cảnh. Bởi vì hai tuần cảnh quá ồn ào nên không ai chú ý tới, tân phòng yên tĩnh đến lạ.
Chờ tuần cảnh đẩy đám người cản bọn họ, ngang ngược mở cửa phòng tân hôn mới thấy, Tề Đại Trụ bị người ta treo cổ trên xà nhà, bụng bị mổ ra một cái động, nội tạng đều biến mất, chỉ có nửa đoạn ruột thòng lòng bên ngoài, nhỏ máu tong tong.
Mà ở trên giường, vợ của Tề Đại Trụ là Tiêu Thiến Thiến đang nằm rất nghiêm chỉnh. Mặt mày trắng bệch, môi xám ngoét, thân thể thoạt nhìn không bị thương, cô lẳng lặng nằm đó giống như chỉ đang ngủ.
Chờ mọi người đến gần mới phát hiện, trái tim Tề Đại Trụ đang nằm trong tay Tiêu Thiến Thiến. Máu tươi uốn lượn chảy xuống thấm vào vạt áo trắng tinh như một đóa sen đỏ nở rộ.
Xong việc, căn cứ vào kiểm tra của pháp y thành phố hạ phái tới, nguyên nhân cái chết của Tiêu Thiến Thiến là đột tử, trên người không có dấu vết tổn thương, nhưng không loại trừ khả năng bị độc chết.
Sau này, Tề Đại Trụ và Tiêu Thiến Thiến được hợp quan hạ táng, căn cứ theo quy tắc của thị trấn, quan tài sẽ được đẩy ra giữa hồ Hồng Liên chờ nó từ từ chìm xuống, đây gọi là thuỷ táng.
Khiến tất cả mọi người kinh ngạc chính là, quan tài từ từ chìm xuống cũng là lúc hoa sen đỏ như hút được sinh khí, từ từ nở rộ khắp hồ.