Thấy ánh mắt Tề Lão Tam không còn nhìn mình, Khương Ương mới chà xát cánh tay, lẩm bẩm: “Sao lại như thay đổi thành người khác vậy, đúng là gặp quỷ rồi.”
Triệu Đình Liệu nhìn chằm chằm bóng dáng Tề Lão Tam, không nhịn được chen ngang một câu: “Đâu là quỷ, đâu là người, chuyện này không nói trước được nha.”
Khương Ương nhíu mày: “Anh có ý gì?”
Triệu Đình Liệu không trả lời y mà hỏi ngược lại: “Hiện tại cậu định làm thế nào?”
Hắn vừa hỏi, Khương Ương liền nói: “Nơi này chắc có hồ sơ đi? Chúng ta tra hồ sơ trước, nhìn xem tiền căn hậu quả cái chết của mấy lao dịch trước.”
Lời này nói thật miễn cưỡng.
Khương Ương xoay người nhìn tấm bia đá ghi “Phòng làm việc công sở trấn Hồng Liên”, nghĩ đến hai từ “lao dịch” mình mới nói, lại nhìn một thân tây trang trên người, rồi nghĩ đến “Quan lão gia” trong miệng Tề Lão Tam, tự dưng cậu thấy có sự vặn vẹo thời không nào đó trong này.
Giữa lúc hoảng hốt, Khương Ương như thấy được một bánh xe cực lớn tựa nước sông Hoàng Hà ập đến, mang theo khí thế áp đảo, vô tình nghiền áp tất cả châu chấu trên đất.
Khương Ương vô thức cúi đầu, tưởng tượng dưới chân mình là máu tươi từng bị vô số bánh xe lăn qua.
Bỗng, cậu bị đẩy một cái lảo đảo, khó hiểu quay đầu thì thấy Triệu Đình Liệu đang nghiêm túc nhìn mình.
Khương Ương vừa định mở miệng, Triệu Đình Liệu lập tức đi đến trước tấm bia đá khắc dòng chữ “Phòng làm việc công sở trấn Hồng Liên”, cẩn thận quan sát chúng.
Càng nhìn, sắc mặt Triệu Đình Liệu càng nghiêm trọng.
Khương Ương bị hành động không đâu của hắn khơi gợi lòng hiếu kỳ: “Anh đang xem gì vậy?”
Đoạn, Khương Ương vươn tay muốn sờ tấm bia đá.
Triệu Đình Liệu mắt lạnh nhìn cậu tìm đường chết.
Khoảnh khắc sắp sửa chạm vào mặt đá, Khương Ương dừng tay. Cậu quay sang hỏi: “Vì sao anh không cản tôi?”
Triệu Đình Liệu: “Tôi cũng muốn biết hậu quả sờ lên đó mà.”
Khương Ương: “...”
Khương Ương hậm hực thu tay.
Triệu Đình Liệu đứng thẳng người, nói: “Không có việc gì thì đừng nhìn thứ này, tôi thấy nó rất có khả năng là một đạo cụ thông dụng.”
“Đạo cụ thông dụng?” Khương Ương cân nhắc cụm từ này: “Có ý gì?”
Triệu Đình Liệu giải thích: “Là đạo cụ có thể mang khỏi phó bản này tới phó bản khác.”
Khương Ương hiểu rồi...
Những đạo cụ trước mắt cậu gặp được chỉ có gì mà công văn trưởng trấn, súng hỏng, kim sang dược hết hạn linh tinh, đều là đạo cụ chuyên dụng của phó bản, chỉ có thể sử dụng trong phó bản này, không được mang khỏi phó bản.
Cho được mấy đạo cụ còn keo kiệt bủn xỉn như vậy, có thể thấy hệ thống ki bo cỡ nào. Hiện tại moi được một đạo cụ có thể mang khỏi phó bản này dùng được ở phó bản khác hiển nhiên không phải dễ.
Khương Ương thành thật cách tấm bia đạo cụ thông dụng xa chút.
Hai người tiến vào trong viện, quan sát sân viện không lớn này.
Bố cục ngăn nắp, một mặt là cổng lớn, ba mặt còn lại là phòng ở.
Khương Ương và Triệu Đình Liệu bước tới căn phòng đối diện cổng lớn, phát hiện nơi này là một văn phòng, bên trong có hai bộ bàn ghế, một kệ sách lớn, chất đống tư liệu không biết là thứ gì.
Khương Ương đi đến trước giá sách cầm tư liệu, ngoài ý muốn phát hiện, những tư liệu này vừa hay là báo cáo điều tra sự kiện tử vong của lao dịch mà bọn họ muốn điều tra.
Khương Ương mang đống tư liệu đó lên chiếc bàn mà Triệu Đình Liệu đã dọn, không biết hắn lấy đâu ra một cái bật lửa, thắp bấc đèn dầu.
Dưới ánh đèn mờ căm, hai người bắt đầu cẩn thận lật xem tư liệu.