Sau một cơn choáng váng, tầm nhìn từ mơ hồ đến rõ ràng, đây là một thế giới xám xịt, khắp nơi chỉ toàn sương khói.
Bên tai là âm thanh máy móc lạnh băng:
[Hoan nghênh tiến vào thế giới giả thuyết Số 444 phố Trường An, chi tiết cụ thể về phó bản lần này như sau!]
[Tên phó bản: Thạch Hào Lại.]
[Tính chất phó bản: Tổng hợp thần quái.]
[Cấp bậc phó bản: Dành cho người mới.]
[Độ khó của phó bản: Đơn giản.]
[Nhân số tham dự: 2 người.]
[Nhắc nhở hữu nghị: Mời các vị làm nhiệm vụ nỗ lực sinh tồn, tuy tử vong trong phó bản không nhất định là tử vong thật, nhưng khả năng trải nghiệm sẽ không được tốt. Nếu ngài có trải nghiệm không tốt trong phó bản, xin đừng để lại bình luận tiêu cực, cũng đừng khiếu nại, chúng tôi không có dịch vụ chăm sóc khách hàng.]
Khương Ương: “...”
Hù chết ông rồi, bị dọa tỉnh cả người.
Ban ngày vẫn còn bình thường, đêm xuống đột nhiên đυ.ng trúng Số 444 phố Trường An trong truyền thuyết, lịch kiếp tại phó bản số 444 phố Trường An, Khương Ương quả thật là không có thời gian để nghỉ ngơi.
Vốn còn có chút buồn ngủ mà nghe nói số 444 phố Trường An không có dịch vụ chăm sóc khách hàng, Khương Ương bắt đầu cảm thấy mình đồng ý tiến vào số 444 phố Trường An là một quyết định sai lầm.
Nghĩ thì nghĩ vậy, Khương Ương vẫn ngáp một cái.
“Hử?” Một tiếng hừ truyền tới.
Khương Ương quay đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, không biết một con Husky xuất hiện trong căn phòng xám xịt này từ khi nào.
Nó hếch cằm, há miệng: “Mệt không bằng ngủ một giấc, ngủ rồi khỏi dậy luôn cũng được, trực tiếp chuyển sang nơi hoả táng, một bước vào đúng vị trí, bớt phiền não cả đời.”
Khương Ương tò mò: “Phí hỏa táng mi trả hả?”
Husky: “...”
Khương Ương thề, anh đã thấy được cái mặt của con Husky đang vặn vẹo.
Đại khái bởi vì quẫn bách, Husky thức thời chuyển đề tài: “Tôi là Vương Nhị Cẩu, bọn họ đều gọi tôi là anh Nhị Cẩu, riêng cậu có thể gọi tôi là cha cũng được.”
Khương Ương: “...”
Xưng hô quái quỷ gì vậy.
Nhị Cẩu: “Tôi xem như cậu đồng ý.”
Khương Ương đã hiểu: “Chó dẫn đường.”
Nhị Cẩu: “Không biết nói chuyện có thể ngậm miệng.” Nhị Cẩu cảnh cáo: “Chọc giận tôi không có chỗ nào tốt cho cậu đâu.”
Đoạn, Nhị Cẩu bước tới gần anh: “Hiện tại cậu có thắc mắc gì thì nên hỏi tôi, một khi phó bản chính thức bắt đầu, tôi sẽ không cứu cậu, đến lúc đó cậu chỉ có thể dựa vào bản thân.”
Khương Ương ngẫm nghĩ, hỏi: "Có hai người chơi tham gia, người còn lại chính là người trong "bọn họ" mà mi nói, "người lái đò"?"