Vừa dứt lời, các thí sinh trong phòng học bắt đầu tò mò ngoái nhìn khắp nơi.
Ai? Ai là Lê Dạng?
Chẳng phải là thiên tài 90 điểm thể chất của Hoàng Thành sao?
Ngồi nép một góc cũng không che giấu được nữa, tất cả đều nhìn về cô vì chỉ còn cô chưa được điểm danh.
Lê Dạng phớt lờ mọi ánh nhìn, cô đứng lên đáp: “Có mặt.”
Thầy trung niên đẩy kính, nhìn kỹ cô rồi gật đầu: “Ừm, em ngồi xuống đi.”
Cô ngồi xuống nhưng những ánh mắt nóng rực kia vẫn dán chặt lấy cô.
Lại có người thì thầm: “Trời ơi, cô ấy ở nhóm mình kìa!”
“Chẳng phải cô ấy là Lê Dạng của Hoàng Thành sao? Thật sự được 90 điểm thể chất à?”
“Nhìn chẳng giống tí nào!”
Thầy giáo khẽ ho: “Im lặng.”
Mọi người im re, chỉ thỉnh thoảng có người vẫn quay lại liếc cô.
Thầy gõ gõ mặt bàn, nói tiếp: “Năm nay đề thi chính là cuộc chiến sinh tồn.”
Câu này vừa thốt ra, đã thu hút sự chú ý của tất cả thí sinh, họ không còn quan tâm đến Lê Dạng nữa, mà nghiêm chỉnh ngồi thẳng nhìn về phía bục giảng, gương mặt cũng trở nên nghiêm trọng hơn.
Thật sự là cuộc chiến sinh tồn sao? Cấp độ khu cách ly đặc biệt kia có cao lắm không?
Thầy giáo mở một slide trình chiếu, bắt đầu giảng về quy tắc của kỳ thi thực chiến lần này.
“Nửa tiếng nữa, thí sinh sẽ vào khu cách ly đặc biệt theo từng nhóm mười người.”
“Cấp độ khu cách ly: hai sao.”
“Yêu cầu để thông qua kỳ thi là: sống sót sau ba ngày.”
Nghe xong câu này, một số thí sinh than thở: “Hai sao à! Chúng ta còn chưa trở thành Chấp Tinh Giả mà!”
“Đối với Chấp Tinh Giả cấp một thì khu cách ly hai sao cũng là khu vực nguy hiểm cao, chúng ta vào đó chẳng phải tự tìm cái chết sao?”
Thầy giáo lạnh lùng đáp: “Sợ chết thì đừng đăng ký học quân sự.”
Lời ông vừa dứt, học sinh kia im bặt.
Slide trên bảng đen nhấp nháy, hiện ra những dòng chữ nhỏ dày đặc, thầy giáo nói tiếp: “Trong nửa tiếng này, các em đọc kỹ hướng dẫn vào khu cách ly đặc biệt, xác nhận không còn thắc mắc nào thì ký tên và đóng dấu vân tay vào bảng đăng ký.”
“Các em lưu ý, khu cách ly đặc biệt là vùng nguy hiểm cao, một khi đã vào thì phải tự chịu trách nhiệm về sinh tử của mình.”
Thầy giáo trung niên bước xuống bục giảng, phát cho mỗi thí sinh hai tờ giấy, khi đi đến trước mặt Lê Dạng, ông lại đẩy gọng kính, tuy không nói gì nhiều nhưng ánh mắt sau cặp kính lại không giấu nổi sự tò mò.
Ở Hoàng Thành chỉ có một người duy nhất được chín mươi điểm thể chất, nhưng nhìn ra toàn tỉnh Đông Hóa, chỉ riêng năm nay đã có hai mươi người.