Chương 26: Ba người chúng ta cùng đi nhé?

Đây là lẽ thường tình của con người, nếu thực sự không có ý đồ gì Lê Dạng còn cảm thấy có gì đó không đúng.

"Chuyện đó..." Lê Dạng lên tiếng.

Hai người lập tức im lặng, đồng loạt quay đầu nhìn cô.

Lê Dương nói: "Chúng ta đều là bạn học, đừng làm mất hòa khí, hay là... ba người chúng ta cùng đi nhé?"

Vu Hồng Nguyên: "..."

Phương Sở Vân: "..."

Hai giây sau, họ giống như đang tranh giành vị trí thứ nhất, đồng thời mở lời: "Được!"

Bọn họ cùng nhau lên đường tới tỉnh lỵ. Người vui vẻ nhất, dĩ nhiên là Hiệu trưởng Tôn.

Thật tốt quá đi mất!

Nhờ có Lê Dạng mà Phương Sở Vân và Vu Hồng Nguyên cuối cùng cũng hòa thuận với nhau!

Ba người này chính là những ngôi sao tương lai của Hoàng Thành. Hiệu trưởng Tôn nhìn ba đứa, cảm động đến mức suýt nữa rơi nước mắt.

Sau khi nghe tin, nữ sĩ Úc Chi Anh mau chóng đổi cho con trai một chiếc xe rộng hơn, đảm bảo cả ba người ngồi đều thoải mái, mà còn tiện đường chở luôn huấn luyện viên của Phương Sở Vân đi cùng.

Trước khi xuất phát, Úc Chi Anh gõ một cái vào đầu con trai nói: “Mày phải học hỏi Lê Dạng nhiều vào! Mẹ bảo mày làm thân với Phương Sở Vân, vậy mà ba năm trời làm mãi không xong!”

Vu Hồng Nguyên: “...”

Học học học, học cái quỷ gì chứ!

Trong lòng cậu ta âm thầm nguyền rủa cho cả hai người kia đều trượt khỏi Học viện Quân sự Trung Đô!

Tất nhiên, những lời này cậu ta chỉ dám gào thét trong lòng, ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn vâng dạ.

Phải nói rằng, nhà họ Vu thật sự rất giàu có. Tuy Lê Dạng không biết nhiều về các thương hiệu xe trong thế giới này, nhưng nhìn từ kiểu dáng cô cũng biết giá trị xe chắc chắn không rẻ.

Nhìn từ bên ngoài trông nó giống như một chiếc xe khách, bên trong lại rộng rãi bất ngờ. Ghế ngồi có thể ngả ra, còn có chức năng massage. Ngay phía trước còn được trang bị một chiếc màn hình TV nhỏ, không khí trong xe cũng trong lành, dễ chịu.

Lê Dạng ngồi hàng ghế sau, Phương Sở Vân ngồi cạnh cô. Vu Hồng Nguyên ngồi ghế trước, bên cạnh là huấn luyện viên của Phương Sở Vân.

Khi xe khởi hành, “cuộc chiến” cũng chính thức bắt đầu.

Vu Hồng Nguyên nói: “Phương Sở Vân, trao đổi chút tin tức đi.”

Phương Sở Vân đáp: “Cậu nói trước đi.”

“Sao tôi phải nói trước!”

“Không nói thì thôi.”

Thật ra Lê Dạng cũng rất tò mò. Tuy cô đã xem không ít tài liệu những năm trước, nhưng mỗi kỳ thi thực chiến đều không giống nhau. Chỉ riêng hình thức đã có hơn chục loại luân phiên nhau, mà mỗi loại lại có cách chấm điểm khác biệt.