Chương 2.3: Đại gia nợ nần và kẻ thù truyền kiếp Khoa Động vật

Mọi người đều không hiểu cô, cho rằng vất vả lắm mới thoát khỏi lũy tre làng, giờ lại quay về cuốc đất trồng rau, đúng là đầu óc có vấn đề. Nhưng Hứa Tuệ lại nghĩ, nếu đã quyết tâm tốt nghiệp xong sẽ về quê thi công chức để được ở gần chăm sóc cha mẹ, thì lựa chọn hàng đầu đương nhiên phải xem xét nhu cầu tuyển dụng công chức ở địa phương.

Cô đã tra cứu số liệu, công chức địa phương tuyển nhiều nhất là Luật, Kinh tế và Nông nghiệp. Nhưng học phí Luật và Kinh tế đắt hơn, Nông học rẻ hơn nhiều. Hơn nữa từ nhỏ cô đã thích động thực vật, nghĩ bụng biết đâu về quê vừa làm vừa áp dụng được kiến thức, nên Nông học trở thành lựa chọn số một.

Nhưng ngay lúc Hứa Tuệ tưởng rằng cuộc sống sẽ dần khá lên thì đùng một cái, bố cô bị tai nạn giao thông.

Bố cô bị thương nặng, gã tài xế gây tai nạn bỏ trốn. Chi phí phẫu thuật cần tới 30 vạn tệ, dù bảo hiểm y tế chi trả 60%, nhà họ Hứa vẫn phải gánh 12 vạn, chưa kể chi phí cưa hai chân và điều trị phục hồi sau đó, không có 20 vạn thì không thể lo liệu nổi. Mà nhà họ Hứa bao năm nay chắt chiu mới được vỏn vẹn 4 vạn, cộng thêm vay mượn họ hàng mà vẫn còn thiếu 10 vạn.

Cho nên năm đó Hứa Tuệ quyết tâm cắn răng, mở tất cả các app vay tiền online lên, quét sạch một lượt. Cuối cùng gom đủ 10 vạn gửi về cho mẹ. Thế là ban ngày cô đi học để đảm bảo không bị cắt học bổng, thời gian còn lại lao vào các ngõ ngách thành phố làm đủ mọi công việc.

Mỗi ngày dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó. Ăn uống thì tiết kiệm hết mức có thể, bữa thì màn thầu kẹp dưa muối, bữa thì cơm chan nước tương ớt... Cuối cùng, mắt cô tối sầm lại, ngã gục ngay tại nhà ăn trường học, linh hồn xuyên không đến thế giới tinh tế.

“Haizz...” Hứa Tuệ khẽ thở dài, hàng mi dài đổ bóng xuống gò má trắng sứ. Cô vừa quẹt mở màn hình điện thoại, vừa lo lắng cho cha mẹ, hy vọng sớm được nghe thấy giọng nói của hai người.

Ting! Ting ting ting!

Hứa Tuệ vừa mở máy, tin nhắn dồn dập ập tới suýt làm cái điện thoại treo máy. Cái máy “cục gạch” cũ kỹ đơ ra mất năm sáu phút mới giống như ông cụ già ho hen, nhả ra từng cục tin nhắn:

Tài chính Thỏ Béo: [Chào Hứa Tuệ, khoản vay của bạn tháng này đã quá hạn 8 ngày, vui lòng thanh toán gấp nha! Số tiền cần trả tháng này: 589 tệ.]

Ngân hàng Lục Hồ: [Chào Hứa Tuệ, khoản trả góp tháng này của bạn... Xin nhắc nhở quý khách vẫn còn một khoản vay quá hạn chưa thanh toán, vui lòng thanh toán ngay.]

Sàn vay tiền Chim Nhỏ Đỏ: [Chào cô Hứa...]

Hứa Tuệ: “... Không phải chứ. Kiếp trước cô đã nỗ lực đến mức đột tử rồi, sao giờ vẫn còn nhiều khoản nợ quá hạn chưa trả thế này?”

Cô lặng lẽ bấm vào giao diện tài khoản ngân hàng thấy số dư còn 628.8 tệ. Cũng may, trả xong 589 tệ cho bọn Thỏ Béo tháng này, cô vẫn còn 39 tệ 8 hào để cầm hơi trong hai ngày tới.

Hứa Tuệ thở phào nhẹ nhõm, đúng lúc đó một cô y tá trẻ bước vào phòng bệnh: “A, cô bé tỉnh rồi đấy à.”

Thấy Hứa Tuệ đã ngồi dậy, tinh thần có vẻ khá hơn, cô cười tươi rói, móc điện thoại từ túi áo blouse ra, đưa tờ hóa đơn rồi mở mã QR của bệnh viện lên: “Nếu tỉnh rồi thì thanh toán phí khám chữa bệnh và phí xe cấp cứu nhé, tổng cộng hết 387 tệ.”

“Cái gì?” Hứa Tuệ trừng mắt nhìn tờ hóa đơn, hít ngược một hơi khí lạnh.

“Lúc nãy em hôn mê, có người gọi xe cấp cứu. Phí xe cấp cứu đến tận nơi của thành phố mình giá khởi điểm là 300 tệ đấy. Mọi người tưởng em bị ngộ độc thực phẩm làm bác sĩ đi cùng cũng hết hồn. May mà kiểm tra xong thì chỉ là tụt huyết áp thôi, tí nữa truyền xong chai đường glucose này là có thể về được rồi.”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, hốc hác của Hứa Tuệ, cùng thân hình gầy gò mỏng manh, cô y tá ngẫm nghĩ rồi nói thêm vài câu tâm huyết: “Em gầy thế này rồi, đừng giảm cân nữa. So với xinh đẹp thì chị thấy sức khỏe quan trọng hơn nhiều.”

Cô y tá nhìn Hứa Tuệ đầy quan tâm, lời nói thấm thía, rồi lại đẩy cái mã QR sát vào mặt cô bé thêm chút nữa.

Hứa Tuệ: “...”

Thật sự không còn sức để giải thích với chị y tá là cô không hề giảm cân, mà là cô nghèo thật sự. Hứa Tuệ ôm lấy l*иg ngực vừa chịu thêm một cú đả kích nặng nề, mở giao diện thanh toán ra...

Tiền tiền tiền tiền tiền!!!

Cô nhất định phải nhanh chóng kiếm tiền trả nợ, cải thiện cuộc sống, thay đổi vận mệnh gia đình. Cô muốn đón bố mẹ lên sống cuộc sống sung túc, ở nhà cao cửa rộng! Cô không bao giờ muốn quay lại cái cảnh sống chui rúc dưới cống ngầm hôi thối, ở trong căn nhà dột nát, chịu cảnh bị đòi nợ và ăn không đủ no nữa!

---

Khoa Cấp cứu, Văn phòng Bác sĩ.

Chu Điềm hớt hải lao vào bệnh viện, cảm giác như bầu trời sắp sập xuống đầu.

“Bác sĩ nói Hứa Tuệ bị ngất vì đói? Suy dinh dưỡng? Em ấy còn nợ rất nhiều tiền, phải đi làm thêm bán mạng ở bên ngoài á?” Chu Điềm trợn tròn mắt, giọng nói lạc hẳn đi vì kinh ngạc.

Chân trước cô vừa mới phải đi “vớt” một sinh viên đi đào rau dại lầm vào khu quân sự suýt bị bắt vì tội gián điệp, chân sau lại có sinh viên suy dinh dưỡng ngất xỉu nhập viện? Sinh viên khóa này bộ bị sao chổi đói khát chiếu mệnh hay sao vậy?

Dù Chu Điềm luôn tự hào mình có tinh thần thép, nhưng lúc này cũng cảm thấy sắp không đỡ nổi nữa rồi. Cô thẫn thờ, cảm giác tóc trên đầu đang rụng lả tả theo từng cơn gió.

“Đúng vậy.”