Chương 2.2: Đại gia nợ nần và kẻ thù truyền kiếp Khoa Động vật

Hứa Tuệ ngồi dậy, nhìn ánh nắng vàng rực rỡ ngoài cửa sổ. Nghĩ đến việc cha mẹ và mình đang ở cùng một thế giới, cô cảm thấy ngay cả không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng cũng trở nên thơm ngọt. Tinh thần phấn chấn, Hứa Tuệ chộp lấy chiếc điện thoại cũ kỹ đầu giường định gọi về nhà.

Nhưng tay vừa chạm vào điện thoại, một khuôn mặt to bè đầy nước mắt bỗng dưng phóng đại trước mắt, dí sát sạt vào mặt làm cô giật nảy mình.

“Khụ khụ khụ!” Hứa Tuệ kinh hãi ho sù sụ, cảnh giác nhìn chằm chằm khuôn mặt béo xa lạ đối diện.

“Bà cô tổ của tôi ơi! Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi! Tôi còn tưởng gạo Mùi hoa của tôi độc chết cô rồi chứ!” Chu Bàng nước mắt nước mũi tèm lem, kích động gào lên một tiếng rồi khóc tu tu: “Tôi vừa suýt chút nữa gọi điện cho mẹ tôi, bảo bà ấy đưa tôi đi tự thú đấy... Hu hu hu!”

Có trời mới biết, một mình cậu canh chừng bên giường bệnh sợ hãi đến mức nào. Suýt chút nữa là cậu đã tính xong việc tự tử rồi chôn ở đâu cho mát mẻ luôn rồi.

“Ách...” Hứa Tuệ xấu hổ, có chút luống cuống không biết làm sao. Cô liếʍ đôi môi khô khốc, đầu lưỡi vô tình liếʍ phải hai hạt cơm dính trên mép. Theo phản xạ có điều kiện của những năm tháng sống kiếp nghèo khổ dưới cống ngầm, cô cuốn luôn hạt cơm vào miệng rồi nhai.

“Bùm!” Một luồng nhiệt lưu nổ tung từ đầu lưỡi, lượng lớn thông tin xuyên qua dây thần kinh, ồ ạt tràn vào đại não Hứa Tuệ.

[Tên: Hồ Châu Hương 37.

Cấp bậc: Thường 1 Sao.

Đặc tính sinh trưởng: Cây cao 100!102cm, năng suất mỗi mẫu 380!420 kg. Thích hợp đất có độ phì nhiêu thấp, nếu đất quá màu mỡ dễ bị lốp đổ ngã. Chịu bóng râm, chịu hạn tốt nhưng đẻ nhánh kém, bộ rễ yếu.

Kháng sâu bệnh: ★ (Kém).

Kháng virus: ★ (Kém).

Công dụng: Gạo để ăn. Vỏ trấu và rơm rạ có thể đốt lấy nhiệt, hoặc dùng ủ phân, làm tơi xốp đất.

Mô tả: Giống Hồ Châu Hương chất lượng thấp. Cơm rời rạc, vị thô ráp, ít mùi thơm, màu sắc vàng nhạt kém hấp dẫn.

Đề xuất: Tăng độ chênh lệch nhiệt độ ngày đêm, dùng nước suối núi hoặc nước tuyết tan để tưới tiêu có thể cải thiện nhẹ chất lượng gạo.]

Dị năng! Không ngờ dị năng thức tỉnh ở kiếp trước thế mà lại theo cô xuyên không trở về! Hứa Tuệ nén sự kích động, thấy Chu Bàng khóc thảm thương quá bèn ngước mắt an ủi: “Cậu đừng khóc nữa...”

Cô nhón hạt cơm khô khốc trên cổ áo lên, lục lọi kiến thức về giống lúa Hồ Châu Hương 37 trong đầu, chậm rãi nói: “Cơm tôi lấy ở nhà ăn không phải là gạo Mùi hoa, là gạo Hồ Châu Hương. Gạo Mùi hoa ăn dẻo hơn, màu trắng và trong hơn, còn Hồ Châu Hương ăn dai hơn, hạt dài hơn, mùi thơm cũng không đậm đà bằng. Không tin cậu nhìn xem...”

Chuyện của 18 năm trước, rất nhiều chi tiết Hứa Tuệ đã sớm không còn nhớ rõ, nhưng gen sinh vật thì không biết nói dối.

Dị năng [Dung hợp và Tối ưu hóa trình tự Gen sinh vật] sau khi thức tỉnh không chỉ giúp cô đọc được thông tin gen sinh vật thông qua việc ăn uống, biết rõ công năng tập tính của chúng, mà còn có thể trích xuất, dung hợp và thúc đẩy sự tiến hóa của sinh vật đó. Nó biến cô thành một cỗ máy phân tích sinh học siêu cấp, giúp cô không thầy đố mày làm nên, trở thành một bậc thầy sinh học đỉnh cao.

“Cái gì? Hồ Châu Hương? Hóa ra cô bị bọn Lớp 6 đầu độc à?”

Chu Bàng ngẩn người, tiếng khóc im bặt. Cậu trừng mắt nhìn hạt cơm khô quắt, bẹp dí đến mức không nhận ra hình thù gì kia, ba giây sau liền bi thương tột độ, khóc rống lên còn to hơn lúc nãy: “Cô sớm nói là bị mấy quả dưa vẹo táo nứt của Lớp 6 độc chết đi chứ! Tôi suýt chút nữa viết di thư cho mẹ tôi rồi! Hu hu hu hu!”

Chu Bàng khóc đến hai mắt đỏ ngầu, ngũ quan trên mặt rúm ró lại thành một cục khiến khóe miệng Hứa Tuệ giật giật. Cái gì mà bị độc chết chứ? Cô bây giờ vẫn đang sống sờ sờ ra đây được không? Vấn đề là kiếp trước cô chết đột tử đâu có liên quan gì đến gạo Hồ Châu Hương đâu.

Hứa Tuệ sinh ra ở một vùng nông thôn hẻo lánh, điều kiện kinh tế gia đình không khá giả lắm nhưng ba mẹ lại dành cho cô tất cả tình yêu thương. Hồi nhỏ sức khỏe cô yếu, ba ngày hai trận ốm, trong khi trẻ con trong làng đều bị bỏ lại cho ông bà chăm sóc thì riêng Hứa Tuệ lại được mẹ nghỉ việc ở nhà lo liệu, một mình bố đi làm thuê kiếm tiền nuôi cả nhà.

Dù trong thôn không ít người xì xào sau lưng bảo cô nuôi mãi không lớn, khuyên ba mẹ đẻ thêm đứa con trai, nhưng đều bị họ gạt phăng đi và bảo rằng: “Con gái nuôi dạy tốt thì cũng chẳng kém gì con trai”! Cho nên từ nhỏ Hứa Tuệ đã nỗ lực học hành, không muốn làm ba mẹ thất vọng.

Mãi đến khi lên cấp hai, sức khỏe cô mới dần tốt lên, lúc ấy mẹ mới đi tìm một công việc quét dọn vệ sinh trên huyện. Lương ba mẹ cũng không có bao nhiêu, nhưng thời gian cô học đại học, họ nhất quyết không cho cô vay vốn sinh viên, mỗi tháng còn gửi cho cô tận 400 đồng sinh hoạt phí, bảo cô không cần đi làm thêm, cứ yên tâm mà học.

Nếu không phải vì vụ tai nạn xe, bố cô bị thương nặng còn tên tài xế Triệu Sự bỏ trốn thì cô đã không phải ngày nào cũng bán mạng đi làm thêm, để rồi chết đột tử như vậy...

Ký ức của 18 năm trước như dòng nước lũ vỡ đê, theo sự trùng sinh mà ùa về rõ mồn một. Năm ấy cô vất vả lắm mới thi đại học đỗ đạt, vốn định học Y, nhưng nhìn mái tóc bạc của cha mẹ, cô quyết đoán điền nguyện vọng vào ngành Nông học.