Chương 35: Giao đấu (2)

Tống Lãnh Trúc cũng đành buông súng. Với bản lĩnh của cô, hoàn toàn có thể gϊếŧ đội trưởng Lương rồi lập tức hạ Đường Dư. Nhưng nếu làm vậy ngay trong doanh địa của Thẩm Húc, chẳng khác nào tự tay xé bỏ lớp mặt nạ đang giữ, hậu quả không nhẹ.

Vì Đường Dư mà chuốc thù, chẳng đáng chút nào, Tống Lãnh Trúc thầm nghĩ.

Đường Dư siết chặt cổ đội trưởng Lương, vừa lùi lại vừa quan sát tình hình. Đám lính canh trong doanh địa lập tức bao vây quanh cô. Trong lòng Đường Dư hiểu rõ, kiểu uy hϊếp này chỉ cầm chân được tạm thời. Nếu kéo dài quá lâu, sớm muộn gì cô cũng sẽ để lộ sơ hở.

Ai thèm ra tay nghĩa hiệp cứu người chứ, nhảy vào vũng nước đυ.c này chẳng khác nào tự rước họa — trong lòng Đường Dư bắt đầu thấy hối hận. Con nha đầu Kim Diệp kia cũng đã bỏ cô lại rồi tự mình chạy thoát.

Ý nghĩ vừa lóe lên thì ngay trước mắt, một tiếng súng vang lên — một tên lính canh ngã gục xuống đất.

Ngay sau đó, loạt đạn từ súng tự động liên tiếp vang lên, từng viên từng viên dội xuống, bắn hạ liền một mạch bảy tám tên lính đang vây trước mặt Đường Dư.

Những người chơi bị bắn hạ mất luôn tư cách tham gia trò chơi, thân thể mềm nhũn đổ gục xuống đất. Vì họ không trực tiếp tiếp xúc với tang thi nên giờ chỉ còn lại vài cái xác người bình thường mà thôi.

Trên mặt Đường Dư ánh lên vẻ vui mừng — không cần đoán cũng biết, chắc chắn là Kim Diệp đã nổ súng.

Cô tranh thủ thời cơ, chuẩn bị khống chế đội trưởng Lương để nhanh chóng thoát thân. Nhưng ngay giây tiếp theo... cánh tay siết cổ bất ngờ rơi vào khoảng không.

Đội trưởng Lương bất ngờ biến mất trong không trung.

Chưa kịp để Đường Dư phản ứng, hình ảnh đội trưởng Lương đã hiện ra phía sau cô, nhanh chóng vòng tay siết chặt lấy cổ cô.

“Nổ súng!” đội trưởng Lương ra lệnh cho thuộc hạ.

Đường Dư trợn tròn mắt, không kịp tìm hiểu nguyên nhân, cô vội quay người, đẩy đội trưởng Lương nghiêng sang một bên.

Đám lính canh lo lắng vì đội trưởng Lương bị thương, tay họ do dự chưa biết có nên ra tay hay không. Ngay lúc đó, Đường Dư bất ngờ tung đao nhanh như chớp, chém nghiêng vào một góc thân đội trưởng Lương.

Mũi đao sắc bén và sâu khiến đội trưởng Lương đau đến mức buông tay ra trong giây lát, tạo cơ hội cho Đường Dư thoát khỏi sự kiểm soát của hắn.

Kim Diệp vẫn tiếp tục bắn không ngừng, đồng thời đồng đội cô cũng phân tán hỏa lực, tạo điều kiện cho Đường Dư lao vào đội trưởng Lương, bổ thêm hai nhát đao nữa lên người hắn. Sau đó, cô nhanh tay tóm lấy mép vết thương trên người đối phương, tóm lấy thứ gì đó.

Thấy lính bị đánh ngã xuống đất, Đường Dư không màng gì nữa, vội lướt qua Tống Lãnh Trúc liếc một cái rồi lao nhanh về phía Kim Diệp.

Tống Lãnh Trúc lúc này cũng trúng vài vết thương nhưng ra tay đã không còn tàn nhẫn như trước. Nhìn bóng lưng Đường Dư đang bỏ chạy, trong mắt cô thoáng hiện lên chút tò mò như đang suy ngẫm điều gì đó.

Đường Dư vừa chạy đến dãy nhà cấp bốn cuối cùng thì lập tức bị Kim Diệp kéo vào một hành lang tối om. Kim Diệp ra hiệu bảo cô đừng lên tiếng, rồi chỉ vào cánh cửa phía trước.

Đường Dư cẩn thận thò đầu nhìn qua cửa sổ, thấy bên trong có khoảng bốn, năm người bị giam giữ, cả nam lẫn nữ. Trong góc phòng còn có một bé gái tóc vàng, co mình ngồi thu lu.

Nhưng trong phòng không chỉ có tù nhân mà còn có Chu Chu và một tên lính gác cũng đang ở đó. Trong tay Chu Chu là một con dao nhỏ cùng một con chip kỳ lạ, có vẻ như cô ta đang cấy chip đó vào người mấy tù nhân. Dù bên ngoài cửa sổ có tiếng động, cô ta hoàn toàn không để tâm như thể không nghe thấy gì.

Sắc mặt Kim Diệp trở nên căng thẳng, bởi đám lính gác bên ngoài đã bắt đầu xông tới. Theo lý mà nói, trong tình huống này, họ nên lập tức rút khỏi doanh trại, chạy càng xa càng tốt, chứ không còn thời gian để phá khóa cứu người nữa.

Nhưng nếu đã tìm được mục tiêu cần giải cứu thì không thể bỏ mặc mà đi.

Đường Dư cắn răng hạ quyết tâm, vung dao chém đứt sợi xích sắt mục nát treo trên cửa, dứt khoát nói:

“Cô lo cứu người, tôi sẽ mở đường!”

Trong phòng, cả tên lính gác lẫn Chu Chu đều giật mình hoảng hốt. Trước đó họ đã nghe thấy có tiếng động lạ bên ngoài nhưng vì đang bận làm việc quan trọng nên không thể rời khỏi căn phòng này.

Không ngờ, kẻ gây ra rối loạn lại tự tìm đến tận cửa.

Tên lính gác dày dạn kinh nghiệm vừa định liên lạc với đồng bọn thì đã bị Đường Dư ra tay chém một nhát trí mạng vào cổ. Xử lý xong, cô cúi xuống lục người hắn lấy được một vài thứ, đồng thời để lại mấy vết máu rõ ràng đánh dấu.

Đường Dư liếc nhìn Chu Chu một cái, rồi dứt khoát từ bỏ ý định truy cứu, cả hai lao nhanh ra khỏi phòng. Bên ngoài, đám lính gác đã lần ra được vị trí này. Tên chỉ huy hét lớn:

“Ở đây rồi!”

Nói xong liền giơ súng bắn về phía họ.

Nhưng đúng lúc đó, một cái bóng đen bất ngờ lao đến vật ngã hắn xuống. Đường Dư nhìn kỹ — chính là đội trưởng Lương đã bị hóa tang thi, giờ đang điên cuồng nhào lên người tên lính gác, không còn chút ý thức nào, chỉ biết cắm đầu cắn xé.