Chỉ trong tích tắc, cổ tay cô khẽ xoay, mượn lực vung mạnh. Một tia sáng bạc lóe lên, vυ"t qua khe hở của l*иg sắt, xé gió bay đi, vẽ nên một đường cong đẹp mắt. Cuối cùng, lưỡi dao găm cắm phập vào cổ gã đàn ông, sắc bén và gọn gàng.
Máu văng tung tóe, thân người nặng nề đổ xuống đất, vang lên một tiếng phịch trầm đυ.c. Thế nhưng, nhà kho vắng lặng như tờ, không một ai bên ngoài phát hiện.
Gã đại hán nằm đó, hai tay ôm chặt cổ, ánh mắt tràn đầy kinh hoàng. Đến lúc hấp hối, hắn vẫn chưa thể tin nổi chuyện vừa xảy ra, tang thi... biết dùng vũ khí sao?
"Đúng vậy, ta làm đấy." Đường Dư nhẹ nhàng vẫy tay đáp lại ánh mắt trừng trừng của gã đại hán, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
"Đinh!"
Một âm thanh thông báo vang lên trong cổ tay, chỉ mình Đường Dư nghe thấy. Thêm 10 điểm tích lũy nữa, đơn giản như chơi.
Trong l*иg sắt, Giản Ngũ theo bản năng rụt người lại, vẻ mặt đầy căng thẳng. Lời hứa "không gϊếŧ người" của Đường Dư xem ra chỉ là trò lừa gạt.
"Cô gϊếŧ hắn rồi, chúng ta ra ngoài kiểu gì?" Giản Ngũ thấp giọng hỏi, ánh mắt liếc về phía ổ khóa.
Cái khóa trên l*иg là loại khóa sắt đặc biệt, kiên cố như pháo đài. Mà Kinh Long thì đã bị ném ra ngoài, ba người giờ chẳng còn vũ khí trong tay, muốn trốn thoát chẳng khác nào chuyện hoang đường.
"Không gϊếŧ hắn, chúng ta càng khó ra ngoài." Đường Dư không chút khách khí đáp trả, rồi dùng sức vặn vẹo chiếc khóa sắt. Âm thanh lạch cạch vang lên, tiếng kim loại va chạm với l*иg sắt nghe rõ mồn một.
Xem ra, muốn phá khóa bằng bạo lực là chuyện không thể.
Khi cả hai còn đang vò đầu bứt tóc tìm cách, bỗng nhiên bang! một tiếng vang giòn giã phá tan không khí yên lặng. Đường Dư giật mình quay lại, chỉ thấy chiếc khóa trên l*иg sắt của Kim Diệp đã bật mở.
Kim Diệp cười khẽ, giơ lên trong tay một món đồ nhỏ lấp lánh. "Kẹp chữ V, mang theo từ nhà đấy."
Đường Dư nhướng mày, nửa đùa nửa thật: "Mở khóa thành thạo thế này, xem ra nghề tay trái là trộm cắp nhỉ?"
"Kiểu khen ngợi của cô cũng... độc đáo ghê. nhưng mà, cảm ơn nhé." Kim Diệp cười đáp, rồi nhanh nhẹn mở khóa cho Đường Dư. Đến lượt Giản Ngũ, cô lại hơi khựng lại, ánh mắt lộ chút do dự.
Lúc này, Đường Dư đã rút Kinh Long từ trên người gã đại hán, thuận tay lau sạch vết máu lên quần áo hắn. Sau đó, Đường Dư đứng dậy, cầm lấy khẩu súng tự động nhặt được, rồi đưa thẳng cho Kim Diệp.
"Thế nào? Không định thả Giản Ngũ ra à?" Đường Dư hỏi, giọng điệu nửa đùa nửa thật.
Nghe vậy, Giản Ngũ hoảng hốt, vội vàng la lên: "Đừng mà! Để tôi ở đây chắc chết đó! Giờ đã có một người canh bị gϊếŧ, không chừng ta sẽ bị đem ra mổ xẻ mất!"
Kim Diệp trầm ngâm một lúc rồi thở dài bất lực:
"Cậu chẳng chịu tiết lộ thông tin về doanh địa, cũng chẳng có chút sức chiến đấu nào. Mang cậu đi cứu người, chẳng phải chỉ thêm gánh nặng sao?"
Giản Ngũ khựng lại, mặt thoáng đỏ bừng. Một lúc sau mới ấm ức nói:
"Tôi biết cô đang ám chỉ tôi, được rồi, tôi thừa nhận. Họ đã không còn muốn giữ tôi lại, có chết tôi cũng không muốn bảo vệ bọn họ nữa, vô nghĩa lắm."
Ánh mắt hắn thoáng trầm xuống nhưng rồi vẫn cứng giọng tiếp lời:
"Tôi có thể dẫn đường nhưng chỉ với một điều kiện. Đừng gϊếŧ người vô tội, nhất là mấy người ở tổ hậu cần. Dù sao... cũng là người quen của tôi."
Đường Dư bật cười khúc khích:
"Không ngờ cậu cũng chính nghĩa ghê. nhưng mà, cậu nghĩ tôi là loại ác ma gϊếŧ người không chớp mắt à? Tôi trông giống loại người đó sao?"
Giản Ngũ chẳng chút do dự đáp:
"Không giống người... giống tang thi hơn."
Kim Diệp nghe vậy chỉ biết cười khổ nhưng cũng không nói gì. Nhận được lời hứa của Giản Ngũ, cô nhanh tay mở khóa, trong lòng thầm nghĩ: “Tên này vẫn còn non nớt, hành xử nặng tình nghĩa mà chẳng biết cân nhắc lợi hại. Không hiểu sao cậu ta vẫn sống sót được đến giờ nữa.”
Mở khóa xong, cả ba vẫn chưa vội rời khỏi kho. Giản Ngũ tranh thủ giải thích sơ qua về bố cục trong doanh địa.
"Trong doanh địa này, ước chừng có khoảng 300 người." hắn bắt đầu. "Phía trước là khu vực tương đối hoàn chỉnh, dành cho những người "có máu mặt" như tiên phong quân, quản lý cấp cao và một số người có kỹ năng đặc biệt."
Hắn ngừng lại một chút, liếc nhìn phản ứng của hai người kia rồi nói tiếp:
"Chẳng hạn như mấy nhà nghiên cứu kiểu Chu Chu, hoặc mấy tay kỹ sư điện, thợ quản lý nước… Nói chung là mấy người "chân cứng đá mềm" sống ở đó."
Ở giữa doanh địa là hai tòa nhà đã sụp mất một nửa, dành cho những người sống sót may mắn tìm đến đây. Phần lớn trong số họ đều không có sức chiến đấu, điểm tích lũy cũng lẹt đẹt chẳng cao. Họ chủ yếu lo những công việc vặt vãnh hàng ngày để duy trì hoạt động của doanh địa. Giống như Giản Ngũ, thuộc tổ hậu cần, chuyên lo mấy việc lặt vặt nên cũng chỉ được xếp chỗ ở trong khu vực này.
Xa hơn nữa là hai dãy nhà trệt đơn sơ. Nơi đó giam giữ con tin – một số là để làm "quân cờ" khi đàm phán với doanh địa đối địch, số khác thì… chỉ đơn giản là mồi nhử tang thi. Người mà Kim Diệp đang tìm, có lẽ cũng đang bị nhốt ở đó.
Hiện tại, vị trí của họ trong doanh địa thế nào, ngay cả Giản Ngũ cũng mù tịt. Cái nhà kho này hắn chưa từng đặt chân tới, cũng chẳng quen thuộc gì.