Chương 3

Nhà thuê của Tô Niệm và hai bạn cùng nhà nằm trong khu nhà tái định cư ở trung tâm thành phố, cách ga tàu điện ngầm khoảng một cây số, phải rẽ thêm một khúc. Chính cái khúc rẽ ấy khiến nơi đây vừa thuận tiện đi lại, vừa có giá thuê rẻ hơn các khu trung tâm khác.

Dưới tầng, vài ông lão và bà cụ trong khu đang ngồi hóng mát.

Khu này có không ít người tài, trong mấy cụ hưu trí có người từng làm kỹ sư, giờ rảnh rỗi, họp nhau lại xin phép ban quản lý rồi tự tay dựng một gian lều nhỏ, lợp vải trong suốt, còn lắp cả điều hòa. Vừa tránh muỗi, vừa có thể ngắm cảnh đêm.

Căn hộ của Tô Niệm nằm ở tầng 10. Khi cô về đến nơi, một trong hai người bạn cùng phòng đã có mặt ở nhà.

Vương Tiểu Đào, người cùng quê và cũng là bạn học đại học của Tô Niệm.

Ban đầu, cô ấy vốn định được đặt tên là Vương Hiểu Đào, nhưng do khi đó ở quê quản lý lộn xộn, nên khi làm căn cước lại bị ghi thành Vương Tiểu Đào. Người nhà Vương Tiểu Đào có học vấn không cao, cảm thấy cái tên “Tiểu Đào” vừa thân mật vừa dễ nuôi, nên cũng chẳng đổi lại nữa.

Hai người gặp nhau ngay trước cửa, cả hai đều tay xách nách mang, đứng nhìn nhau ngẩn người.

“Cái này... là cậu mang về hết à?” Tô Niệm kinh ngạc nhìn hàng bình nước còn chưa kịp khuân vào trong.

Vương Tiểu Đào thấp, dáng người chắc nịch.

Tô Niệm vốn biết cô ấy khỏe, nhưng nhìn cả dãy bình nước to đùng kia, nghĩ đến cảnh bản thân mà tự làm thì có lẽ đã chết gục ngay trước cửa, cô vẫn không khỏi thấy kinh hãi.

“Đúng đó.” Vương Tiểu Đào mở cửa phòng, vừa nói vừa khuân nước vào: “Nghe nói gần đây chất lượng nước không ổn, nên người ta khuyên chuẩn bị sẵn nước tinh khiết.”

“Hả? Khi nào vậy? Sao tớ không nghe gì hết?”

Tô Niệm vào nhà đặt đồ xuống, rồi lại quay ra giúp cô bạn chuyển nước.

Vương Tiểu Đào giải thích: “Vừa nãy thôi, bên nhóm cư dân chung cư báo. Họ nói đường ống có vấn đề, vẫn dùng được nhưng đừng uống, có nhiều tạp chất.”

Vậy là lúc cô đang xách đồ, họ đã gửi tin nhắn đến. Cô chẳng có tay nào rảnh để xem điện thoại cả.

“Họ có nói bao giờ sửa xong không?” Tô Niệm hỏi: “Nước đóng bình cũng đâu có rẻ.”

Sức cô không đủ để khuân như Vương Tiểu Đào, chỉ có thể kéo từng bình nước qua bậc cửa.

“Không.” Vương Tiểu Đào lắc đầu: “Nhưng bên quản lý nói là hai, ba ngày cũng chưa chắc xong, nên bảo tích trữ thêm một ít.”