“Tôi khuyên cô nên tích trữ ít đồ, bên ngoài có gì đó không ổn đâu.”
Người đồng nghiệp ngồi đối diện ghé lại, hạ giọng nói với vẻ bí ẩn.
“Sao vậy?”
Tô Niệm tạm dừng bộ phim đang xem, đôi đũa gác bên trên bát cơm hộp, hơi nóng vẫn đang bốc lên nghi ngút.
“Cô xem này, siêu thị cạnh khu tôi ở, đồ ăn liền bị vét sạch cả rồi.” Đồng nghiệp giơ điện thoại, lướt cho cô xem từng tấm ảnh chụp: “Chẳng phải gần đây trên mạng có tin đồn sao? Nói kho lương bị sự cố, giá thực phẩm sắp tăng. Bây giờ nhiều người đang tranh nhau tích trữ đồ ăn lắm.”
“Giống như mấy năm trước mọi người đổ xô đi mua muối chứ gì.” Một đồng nghiệp khác đứng dậy đi vệ sinh, nói với giọng hờ hững.
“Thật à?”
Tô Niệm không vội tin hay nghi ngờ, cô cầm lấy điện thoại, định xem kỹ hơn.
Trong ảnh, gạo, bột, dầu ăn đều còn đủ, chỉ có khu đồ ăn liền là trống trơn.
Tô Niệm nhíu mày, bắt đầu nghi hoặc: “Không phải chiêu quảng cáo của mấy thương hiệu này đấy chứ...”
Đồng nghiệp lấy điện thoại lại, nhún vai: “Biết đâu được, ai nấy đều nói thế mà.”
Rõ ràng đây không phải lời đã được xác minh. Nhưng đồng nghiệp này vốn hay lướt mạng, đọc tin chưa kiểm chứng rồi đến văn phòng kể cho mọi người nghe như chuyện phiếm, ai cũng quen rồi.
Tô Niệm tiếp tục vừa xem phim vừa ăn trưa.
Thời tiết tháng Năm, tháng Sáu đã bắt đầu oi bức, thành phố nơi cô sống gần như chẳng có mùa xuân hay mùa thu, vừa cởϊ áσ bông ra là đến ngay mùa áo ngắn tay.
Máy điều hòa cũ của công ty chạy yếu, có người còn mở hé cửa sổ, hơi nóng từ ngoài ùa vào từng đợt, khiến người ta chán cả ăn.
Thiếu lương thực sao...
Thành thật mà nói, Tô Niệm không tin. Cô cảm thấy, dù thiếu gì thì cũng không thể thiếu lương thực được. Nhưng nếu các thương hiệu đồ ăn liền đang có khuyến mãi, cô có thể tranh thủ mua một ít về. Cuối tuần hay khuya khuya cô cũng hay ăn, mà giờ nhiều loại ngon và lạ, giá lại không hề rẻ.
Nghĩ vậy, cô tắt phim, chuyển sang các phòng livestream của những thương hiệu lớn để săn phiếu giảm giá và hàng khuyến mãi.
Thành phố cô ở thuộc khu vực trung tâm, giao thông thuận tiện, đặt hàng hôm nay thì ngày mai hoặc mốt là tới. Cô tranh thủ đợt giảm giá, mua vài món ngon mà trước giờ còn tiếc tiền, định bụng sẽ đãi mình một bữa thịnh soạn.
Thời gian săn khuyến mãi trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ làm việc buổi chiều.
...