[Nộp não ra đây [Ảnh tinh tinh chìa tay].]
[Bạn có thể mắng tất cả mọi người, trừ tác giả và nhân vật chính, nhân vật phụ, bia đỡ đạn, phản diện, vai quần chúng trong sách...]
[Tốt nhất là đừng mắng ai cả [Ảnh tủi thân].]
Bên ngoài trời đang đổ mưa to, Thịnh Nha ngồi trên tấm thảm ở phòng khách, bên cạnh là những chiếc hộp mù nằm rải rác khắp nơi.
Rõ ràng đang là ban ngày mà trời lại tối đen như mực. Đèn cảm ứng trong tủ tường khổng lồ bật sáng, từng bộ mô hình nhỏ được xếp ngay ngắn thẳng hàng.
Ti vi đang phát bản tin thời sự, lãnh đạo đang phát biểu.
“Lại sưu tập đủ một bộ rồi!”
Bên tai bỗng vang lên âm thanh máy móc, tầm nhìn thay đổi, Thịnh Nha đã đứng trong một căn phòng trống rỗng mang đậm hơi hướng công nghệ.
[Ting.]
[Hệ thống đang tải.]
[Tải hoàn tất.]
Trước mắt Thịnh Nha xuất hiện 3 hình chiếu ảo. Một con thỏ trắng muốt đứng thẳng như người đội mũ phớt đen, một vật hình cầu đen sì và một con robot cao bằng nửa người.
Tạo hình xuất hiện này dường như đã thấy ở đâu rồi thì phải?
Con thỏ bỏ chiếc mũ phớt đen xuống, cúi người chào.
[Chào mừng các người chơi Sao Lam tham gia Trò chơi Hỗ trợ. Đương nhiên các vị cũng có thể chọn rút lui.]
Cái miệng ba mảnh của con thỏ nhếch lên, nở nụ cười đầy ẩn ý.
[Sao Lam sắp đón nhận tận thế, Trò chơi Hỗ trợ do Liên bang Tinh tế tạo ra nhằm giúp thế giới nhỏ của các vị vượt qua tai kiếp. Đương nhiên, chúng tôi vẫn tuân theo quy luật mà Sao Lam các vị thường nói: Chọn lọc tự nhiên, kẻ thích nghi mới được sống.]
[Tôi là quản trị viên của các vị, Tốn. Chúc các vị may mắn.]
Con thỏ biến mất, robot còn lại giới thiệu nốt về bọn họ rồi cũng biến mất theo.
[Vị này là Cầu Cầu, tôi là giám sát viên, Ske. Chào mừng các vị.]
Trước mắt Thịnh Nha hiện lên một dòng chữ: [Xin hỏi có chấp nhận sự hỗ trợ không? (Đếm ngược 60 giây, mặc định là Không) Có / Không.]
[Có.]
[Chúc mừng người chơi LX000000000009 đăng nhập, vui lòng chờ những người chơi khác lựa chọn.]
Lý do khiến tay Thịnh Nha nhanh như vậy đương nhiên không phải vì cô rất muốn chơi trò này, mà là cảnh tượng trước mắt buộc cô phải nhớ đến một cuốn sách.
Đúng vậy, một cuốn sách.
Đó là một cuốn sách mà kiếp trước cô chỉ tình cờ mở ra xem, kết cục lại là đầu voi đuôi chuột!
Nếu không phải ba nhân vật này cùng lúc xuất hiện thì cô cũng chẳng nghĩ là mình đã xuyên sách đâu! Dù sao thì mấy chuyện huấn luyện trước thảm họa cũng là điều thường xuyên xảy ra ở kiếp trước của cô.