Trận chiến ở FreshGo kết thúc, cả nhóm quay trở về biệt thự. Không khí ảm đạm bởi ánh nắng đỏ cuối ngày, máu khô loang lổ dọc lối đi trên người qi cũng đầy vệt đen tanh tưởi mùi máu do xác zombie để lại.
Trần Quốc Hoàn là người mệt nhất vừa là người tiên phong đi đầu cũng là người mang trọng trách bảo vệ đồng đội. Vết cào bởi zombie biến dị hôm ấy không quá sâu, nhưng sau khi về biệt thự, Trần Quốc Hoàn sốt cao liên tục. Mấy hôm liền mê man, run rẩy và rời rạc giữa hai bờ thật ảo. Thở dốc, mắt nhìn không biết trời đất, cơ thể nóng như lửa đốt nếu hắn ở hiện đại có thể nhiễm Covid19 bị đem đi cách ly rồi a.
Ban đầu, Trần Dạ Lam nghĩ chỉ là kiệt sức. Lê Minh Châu lo lắng chuẩn bị nước, thuốc sát trùng tại giường sẵn.
Ngày đầu, Quốc Hoàn sốt cao, run nhẹ. Trần Dạ Lam ở đầu giường liên tục thoa khăn ướt lên trán hắn. Lê Minh Châu đốt nến, đỡ dậy uống từng muỗng nước muối loãng để bổ sung chất khoáng.
Đến ngày hai, tình trạng hắn ngày càng xấu hơn. Mê man lẩm bẩm, tay co quắp, mắt nhìn mong lung vô định như không biết mình đang nằm trong phòng thế nào.
Lê Minh Châu sợ đến rụt cổ: “Dạ Lam, nếu anh ấy thật sự nhiễm virus…”
Trần Dạ Lam khựng lại, mở trán Quốc Hoàn, đánh giá vệt tím ở vết cào. “Tôi nghĩ hắn da dày thịt béo có thêm thuốc sát trùng chắc sẽ không việc gì đáng lo đâu”
Sáng ngày thứ ba, tình trạng của Trần Quốc Hoàn không hạ. Hắn sốt cao tới 39–40°C, miệng khô rát, toàn thân run rẩy vật vã, thỉnh thoảng lại giật mình như vừa trải qua đợt ác mộng đánh nhau điên cuồng với zombie.
Lê Minh Châu khóc nhỏ. Còn Lê Ngôn, chỉ im lặng nhìn anh, ánh mắt cứng rắn nhưng quyết tâm tìm hiểu xem nguyên nhân đến từ đâu vì cậu có hệ thống gian lận a.
Vào đêm hôm đó, cả biệt thự trở về tĩnh mịch đáng có Lê Minh Châu đang ở cùng Trần Quốc Hoàn còn Trần Dạ Lam lại đi vài vòng xem có con zombie nào lạc vào nhà không.
Tối muộn, Lê Ngôn chui vào phòng tìm cái hệ thống S20 đã lâu không gặp: “S20, mày còn không? Giải thích cho tao chuyện của nam chính Trần Quốc Hoàn đi.”
S20 xuất hiện bằng hình dáng chú mèo ba tư tao nhã thanh lịch: “Đây Đây. Chuyện gì? Nói lẹ lênn. tôi phải đi đánh mạc chược với S294.”
“Tại sao Trần Quốc Hoàn mê man thế? Sốt liên tục có phải bị nhiễm virus zombie khi chiến đấu không?”
S20 thở dài giọng đầy chê bai: “ Cậu nghĩ nam chính hắn có bị zambie cắn chết không hã??? hắn chết thì thế giới này đi về đâu??? sao ngươi không lo cho bản thân ngươi đi kí chủ ngu ngốc của tôi ơi. Cơ thể Quốc Hoàn đã kích hoạt cơ chế tự bảo vệ, đẩy lùi virus. Là một dạng tiến hoá tự nhiên. Cơ thể đang chiến đấu ngầm trong ba ngày li bì.”
Nửa đêm trôi qua sáng hôm sau, cả biệt thự sáng bừng. Trần Quốc Hoàn tỉnh dậy sau bốn ngày mê mang, mở mắt, ngồi bật dậy.
Lê Minh Châu phải giật lại ghế: “Anh… tỉnh rồi!”
Trần Dạ Lam ngồi bệt xuống nền, thở hắt một hơi dài.
Lê Ngôn đi lại đối diện Trần Quốc Hoàn, hỏi: “ Cậu có thể ăn uống được gì không để tôi chuẩn bị?”
Trần Quốc Hoàn cười mỉm, nói nhẹ: “Có. anh cho em cốc nước.”
Lê Ngôn tay cầm ly nước bấu đến trắng bệch nam chính hắn kêu mình bằng anh không biết nên vui hay nên buồn đây!!