Buổi sáng sau đêm trăng máu, Lê Ngôn thức dậy với ánh nắng xuyên qua cửa kính mờ khói. Cậu bước xuống nhà, thấy ba người vẫn còn ở khu nhà xe. Suốt đêm qua họ thay phiên canh gác, không ai dám lơ là trong cái thế giới đã không còn bình yên này.
Lê Ngôn đi tới, đưa cho từng người một phần cháo nguội. Không ai nói gì nhiều, nhưng bầu không khí lặng lẽ ấy lại khiến nhóm người xa lạ bắt đầu gần nhau hơn. Sau khi ăn xong, cậu mới lên tiếng: “Muốn sống tiếp trong thế giới này thì không thể dựa vào may mắn. Từ hôm nay, nếu đã ở lại đây, chúng ta sẽ là một đội. Nhưng trước khi là một đội, cần biết mình mạnh ở đâu, yếu ở đâu.”
Cả ba người kia nhìn nhau rồi gật đầu. Đúng là như vậy một đội không thể không hiểu nhau.
Lê Ngôn dẫn cả ba đến một khu nhà kho cũ phía sau, nơi ít zombie hơn nhưng vẫn đủ để thử sức. Bãi đổ nát đầy gạch vụn, khung sắt cong queo, vết máu khô từ những ngày đầu tận thế vẫn còn loang lổ trên tường. Một vài xác zombie nằm rải rác và cũng có vài con vẫn còn hoạt động.
“Tôi không tham chiến. Tôi là triệu hồi sư, tôi chỉ tạo thẻ và quan sát, hôm trước tôi đã tạo ra 2 thẻ bật E. Hôm nay dùng nó để kiểm tra năng lực chiến đấu của ba người.”
Ba người gật đầu. Lê Ngôn lùi về phía sau, mở giao diện hệ thống, ghi chép.
Người đầu tiên bước lên là Trần Quốc Hoàn là học sinh trường cấp ba thành phố bên cạnh, cao gần mét chín, cơ bắp rắn rỏi, tóc ngắn, gương mặt góc cạnh lạnh lùng cũng là vị nam chính trong truyền thuyết nhưng với một phương diện bốc đồng thiếu liên nhẫn.
Hắn không nói gì, chỉ rút ra một tấm thẻ ánh lên màu xám sẫm.
Thẻ: Kiếm Sắt Cường Lực bậc E
Từ thẻ, một thanh kiếm thô to hiện ra, không hoa mỹ nhưng đầy sát khí. Trần Quốc Hoàn bước thẳng về phía một con zombie đang bò ra từ đống rác.
Không cần chiến thuật phức tạp, dùng tốc độ xông thẳng. Khi con zombie gầm lên và lao đến, hắn nghiêng người né cú đập, rồi chém thẳng vào cổ nó. Đòn đầu tiên không cắt đứt hoàn toàn, nhưng không dừng lại. Nhát thứ hai đập ngang đầu nó, máu đen tóe ra.
Chưa tới mười giây. Một cách lạnh lùng, dứt khoát, thuần thục đem theo đầy kiêu ngạo của tuổi mới lớn.
Lê Ngôn ghi chú:
Trần Quốc Hoàn: Chiến sĩ. Vai trò: Tiền tuyến – Đỡ đòn và mở đường. Phong cách cận chiến mạnh, phản xạ tốt, sức chịu đòn cao. Thích hợp làm mũi tiên phong.
Tiếp theo là Trần Dạ Lam cô gái tầm 1m65, dáng người nhanh nhẹn, mắt sắc sảo. Là chiến sĩ nhưng cô không giống hạng người dùng sức như nam chính. Trái lại, cô tạo cảm giác như một con báo đang rình mồi.
Cô rút ra thẻ : Dao Găm Cước bậc E
Một con zombie bị dụ đến từ góc trái. Dạ Lam không trực diện tấn công, cô thả bẫy rồi nhanh chóng di chuyển. Khi con zombie dẫm vào bẫy, chân nó bị kéo lại. Trong khoảnh khắc mất thăng bằng đó, cô lao lên, đâm liên tiếp vào cổ và ngực nó.
Không tốn sức, nhưng cực kỳ chính xác và hiểm độc.
Lê Ngôn ghi chú: Trần Dạ Lam: Chiến sĩ. Vai trò: Cơ động kiểm soát khu vực. Khéo léo, sử dụng đòn đánh nhanh, thích hợp đi vòng, tiêu diệt mục tiêu máu yếu.
Người cuối cùng là Lê Minh Châu nữ sinh trường cấp ba, dáng người thanh mảnh, ánh mắt tĩnh lặng. Cô là triệu hồi sư, như Lê Ngôn.
Bài kiểm tra lần này là dựa vào tình hình mà tạo ra một thẻ bài phù hợp để sử dụng.
Sau 5phút tạo cuối cùng Lê Minh Châu tạo ra một lá bài hỗ trợ hồi máu diện rộng bậc E.
Lê Ngôn ghi chú:
Lê Minh Châu nghề: Triệu hồi sư. Vai trò: Hậu tuyến Cung cấp hỗ trợ, thẻ bổ trợ. Không chiến đấu trực tiếp, nhưng giữ vai trò sống còn trong phối hợp.
Khi thử thách kết thúc, cả bốn người ngồi xuống nghỉ. Mồ hôi lấm tấm, nhưng không ai than vãn.