Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sinh Tồn Nơi Mạt Thế

Chương 8: Tổ đội

« Chương TrướcChương Tiếp »
Buổi sáng, sương mỏng lửng lơ ngoài cửa kính chi chít vết nứt vỡ. Không khí lạnh buốt len lỏi vào căn nhà cũ mục nát, nơi Lê Ngôn vừa tỉnh giấc sau một đêm dài mệt mỏi.

Cậu ngồi dậy, tay vẫn nắm chặt một thẻ bài đã cháy xém góc phần dư âm của trận chiến tối qua và một giất ngủ ngon đã hồi cho cậu 60% tinh thần lực.

S20 lên tiếng, giọng bình thản hơn thường lệ: “Không có động tĩnh gì vào đêm qua. Ba người đó ở lại trong nhà để xe. Không có hành động gì khả nghi.”

Lê Ngôn bước ra ngoài, mở hé cửa sắt. Trong ánh sáng mờ nhạt, ba người kia vẫn cuộn mình trong những tấm chăn vá tạm. Cả ba đều tỉnh nhưng không ai nói gì, ánh mắt cảnh giác, nghi hoặc, sợ hãi, cẩn trọng và đầy mệt mỏi.

Cậu đứng khoanh tay, giọng khô khốc: “Mọi người dậy hết rồi thì ra đây. Tôi chỉ hỏi vài câu. Nếu không muốn trả lời, cứ việc biến đi.”

Ba người chậm rãi ngước mắt lên nhìn Lê Ngôn sau đó có người bước tới.

Lê Ngôn: “…..” thật ra cậu cũng sợ lắm chứ nhưng để lộ ra sợ hãi là bị nắm thóp ngay nên cậu phải chịu đựng.

Ba người đứng thành hàng trước mặt Lê Ngôn, ánh mắt không cúi đầu cũng không kiêu căng thứ khí chất điển hình của người vừa từ bờ vực tử thần quay lại loại cảm giác sống chết bất phân này có thể khiến con người trở nên yếu đuối cũng có thể khiến con người trở nên vô cảm

“Giới thiệu đi ngắn gọn rõ ràng. Tôi không có thời gian nghe truyện dài đâu.” Lê Ngôn khoanh tay nói, giọng vẫn khàn sau giấc ngủ chập chờn.

Người đầu tiên bước lên là một chàng trai cao gần mét chín, dáng đứng thẳng như cột cờ. Ánh mắt lạnh lùng, giọng nói trầm đều “Tôi là Trần Quốc Hoàn, 17 tuổi. Học sinh cấp ba, vừa thức tỉnh nghề Chiến Sĩ cách đây 3 ngày.”

Anh lặng lẽ rút ra từ túi áo một thẻ bài loại D, mang biểu tượng nắm đấm rực lửa.

“Không có dị năng, chỉ có sức bền, thể lực và phản xạ.”

S20 thét lên trong đầu: “ AaaaaaaAaaaaaa là nam chính đó Aaaaaaa.”

Lê Ngôn: “…..” cái hệ thống này có thể ồn chết người luôn

Người tiếp theo là một cô gái mặc áo khoác da rách, tóc đen cắt ngắn, đôi mắt lặng như mặt hồ mùa đông.

“Tên tôi Trần Dạ Lam, 18 tuổi. Chiến Sĩ, không có thẻ bài. Tự tay gϊếŧ zombie bằng dao bếp suốt 5 ngày để sống.”

Cô không cười, cũng chẳng cố gắng chứng minh gì. Chỉ giơ bàn tay phải chằng chịt vết sẹo mới và vết phỏng nhẹ.

“Tôi không nhanh, nhưng tôi không dễ gục.”

Lê Ngôn nhìn cô một lúc, rồi gật nhẹ: “Chịu đòn được là kỹ năng quý.”

Người cuối cùng là một cô gái nhỏ hơn cả hai người kia, gương mặt sáng, tóc cột cao, ánh mắt lanh lợi.

“Chào! Em tên Lê Minh Châu, 17 tuổi, mới thức tỉnh Triệu Hồi Sư. Em có thể tạo thẻ bài cấp thấp và bắt đầu cảm ứng được luồng năng lượng!”

Cô rút ra một thẻ bài cấp E, hình ảnh là một con chim sắt mini khi kích hoạt sẽ bay đi thám thính trong bán kính 20m.

“Em chưa chiến đấu nhiều nhưng thao tác khá nhanh. Nếu anh cần người phối hợp tạo thẻ phụ trợ, em làm được.”

S20 kêu khẽ: “Đứa này lanh lợi. Có tiềm năng cùng tôi phối hợp chửi lại cậu nha kí chủ ngu ngốc.”

Lê Ngôn bước lên trước mắt ba người nói: “Tôi là Lê Ngôn chỉ là Triệu Hồi Sư cấp thấp. Thẻ Champ mà tôi tạo ra chỉ dành cho ai xứng đáng sử dụng. Ba người các vị, nếu muốn hợp tác thì tôi hoan nghênh với điều kiện còn không thì các vị tự lo.”

“Từ bây giờ, tôi phát thẻ. Các người chiến đấu. Đổi lại, tôi giữ quyền chia vật tư và quyết định hướng đi.”

Trần Quốc Hoàn gật đầu.

Trần Dạ Lam không nói, chỉ cầm chặt tay nắm cây tuýp sắt.

Lê Minh Châu thì nhỏ giọng: “Được ạ… à không, vâng, đội trưởng!”

S20 thì thầm như kiểu đang dẫn chương trình thực tế: “Tổ đội lập xong, drama chuẩn bị bắt đầu…”

Lê Ngôn thở dài, mắt liếc ra ngoài cửa: “Tạm nghỉ một giờ, sau đó kiểm tra sức chiến đấu và phân công vị trí từng người. Zombie không nghỉ. Chúng ta cũng không nên ngủ yên quá lâu.”
« Chương TrướcChương Tiếp »