Chương 4: Kí ức của phản diện

Ánh sáng mờ mờ của buổi sớm len qua ô cửa kính bám đầy bụi, rọi xuống sàn nhà loang lổ vết máu khô. Không còn tiếng zombie nào quanh nhà nữa, ít nhất là tạm thời. Trong căn phòng chật hẹp và im lặng đến rợn người, Lê Ngôn chậm rãi mở mắt sau một giấc ngủ ngắn nhưng nặng nề như bị nhấn chìm giữa biển sâu.

Không hiểu vì sao, khi tỉnh dậy, cậu thấy cổ họng mình đắng nghét, mà trong đầu… là hàng loạt hình ảnh xa lạ ùa về như cơn sóng trào. Không phải là ký ức của cậu mà là ký ức của người từng sở hữu cơ thể này trước đó.

Nguyên chủ cái tên không rõ, nhưng hệ thống gọi là “Lê Ngôn bản gốc”.

Một thiếu gia đúng nghĩa. Xinh đẹp đến mức ra đường bị người lạ xin số, con nhà giàu chính hiệu, ba mẹ là cổ đông lớn trong chuỗi dược phẩm sinh học Hoàng Khang nơi từng góp phần phát triển công nghệ gene chống viríu bật nhất thành phố.

Mới 17 tuổi, cậu sống trong một biệt thự sang trọng ở khu dân cư cao cấp, thích trà sữa, chơi game mobile và… ngủ tới trưa. Chưa từng nghĩ một ngày nào đó, cả thế giới sẽ hóa thành địa ngục với cậu thiếu niên hồn nhiên như vậy.

Tận thế đến không có báo trước. Ngày đó, ba mẹ đi làm như thường lệ.

Chiều tối, cửa nhà bật mở.

Lê Ngôn lao ra như mọi ngày để đón ba mẹ chỉ để thấy hai bóng người lảo đảo, đôi mắt trắng dã, miệng há hốc, tay chằng chịt vết máu. Mẹ cậu là người đầu tiên nhào đến. Không phải ôm, mà là cào cấu cắn xé tựa như quỷ dữ đến từ địa ngục.

“AAAAA!”

Tiếng hét hôm đó xé toạc màng nhĩ, và cả trái tim cậu.

Ba mẹ bị lây nhiễm. Không rõ là vì công việc hay vì tai nạn gì, nhưng lúc nhận ra thì đã quá muộn.

Cậu chạy trốn lên tầng, trốn trong nhà tắm, gào khóc đến khản cổ. Sau đó, không bao giờ mở cửa ra nữa.

13 ngày trôi qua.

Không bước chân ra khỏi nhà một lần nào. Cửa được chặn bằng ghế sô pha, bàn ăn, và cả tủ lạnh mini. Cậu sống nhờ vào kho đồ ăn còn lại trong tủ bếp mì, bánh quy, sữa hạt, xúc xích khô… Cho đến hôm qua khi chịu đựng hết nổi mới qua đời trong khổ sở.

Điện đã cúp ba hôm. Nhưng kỳ lạ là nước vẫn còn chảy. Có thể là bể chứa lớn ở khu này chưa cạn.

Bấy giờ, S20 mới lên tiếng: “Giờ thì cậu hiểu tại sao mình bị kéo tới đây chưa?”

“Cơ thể này… quá yếu đuối, nó cần người mạnh mẽ hơn để sống tiếp.”

Lê Ngôn gật đầu, lần đầu không phản ứng gắt gỏng. Dù không phải người gốc của cơ thể này, nhưng ký ức nguyên chủ như lưỡi dao khứa nhẹ trong lòng. Cậu cảm thấy phải sống thay cậu ta sống như cậu ta vì cậu ca cũng sống bì bản thân mình.

Sau khi lau mặt qua loa bằng nước lạnh, Lê Ngôn bắt đầu bàn bạc cùng hệ thống S20: “Tôi hết đồ ăn rồi. Uống nước cầm hơi để kéo dài đến khi gặp nam chính có thể là tôi đã chết đói trước rồi. Ở gần đây có siêu thị nào không?”

S20 nhanh chóng hiện bản đồ ảo trước mặt, hình ảnh quét bằng vệ tinh cũ kỹ: “

Cửa hàng tiện lợi CK – cách 400m, nằm trên trục chính, nguy hiểm cao

Cửa hàng tiện lợi Mart 7 – cách 650m, nằm trong khu dân cư – mức nguy hiểm trung bình

Đại siêu thị MegaSave – cách 1.2km – cực lớn, kèm bãi xe và khu kho, nhiều zombie, nhưng cũng nhiều cơ hội tìm đồ hiếm

Cậu muốn đánh đổi an toàn để lấy cơ hội hay thử chơi nhỏ trước?”

Lê Ngôn trầm ngâm: “Thử Ck trước đi nó ở gần nhất nếu mà lỡ có gì… còn chạy về được.”

S20: “Tinggg tuỳ thân không gian tân thủ của ký chủ là vật C

Không gian hình khối 3x3x3m – diện tích 27m³ - 27 khối

Chỉ chứa vật không sống, không thể chứa zombie hoặc động vật

Trọng lượng vật phẩm không ảnh hưởng đến người dùng

Lấy và cất vật phẩm chỉ cần suy nghĩ, mỗi ô có thể để tối đa 10 lần, tối đa 1 giây/lần thao tác. Không chịu ảnh hưởng của thời gian bên ngoài (thực phẩm không bị thiu hay thay đổi chất) khi tuỳ thân không gian càng cao thì càng để được nhiều vật tư a”

Lê Ngôn thử mở không gian tùy thân, ngạc nhiên khi thấy cảm giác như một căn phòng tối hoàn toàn trong đầu, nơi có thể cất giữ đồ vật như chơi game. “Không tệ. Nếu gom đủ nước, thực phẩm, pin sạc, thuốc… thì sống được lâu hơn.”

“Còn vũ khí?” cậu hỏi.

“Đã dùng hết tinh thần lực rồi, hôm nay không triệu hồi Champ được nữa. Còn cái dao cắt bánh kem kia chỉ được dử dụng một lần.”

Sau khi kiểm tra mọi thứ có thể làm vũ khí được Lê Ngôn quyết định dùng cây kiếm katana của ông nguyên chủ để lại lhi mất cuối cùng kiểm tra: balô, áo khoác dày, bọc ống tay bằng vải cũ để tránh cắn.

Bên ngoài là thế giới của cái chết, nhưng cũng là nơi duy nhất có thức ăn và hy vọng.

“S20, mở bản đồ, dẫn đường.”

“Rõ!”

Cạch!

Cửa mở, ánh sáng tràn vào. Mùi máu, khói, rác và tử khí xộc thẳng vào mặt như cái tát. Lê Ngôn siết chặt con dao, chân run một chút rồi bước ra.

Một kẻ sống sót chính thức bắt đầu hành trình. Không phải vì là anh hùng. Mà vì… pháo hôi cũng phải ăn để sống tiếp.