Chương 2: Champ

“Aaaaaaaa!!! Kí chủ đen đủi của tôi ơi, trời ơi là trời!!!” Hệ thống S20 rú lên như bị sét đánh, xoay vòng vòng quanh đầu Lê Ngôn như một con ruồi mất phương hướng.

“Cậu… cậu… cậu vừa rút được phẩm chất SS màu lam đó! Cái này cực kì hiếm nha! Tỉ lệ chỉ có 0.03% thôi đó, hiểu không hả? Không hiểu đúng không! Nhưng mà đáng lẽ mấy người như cậu chỉ rút ra cấp E thôi á!!”

Lê Ngôn nhìn cục bông tròn tròn biến thành con mèo bay xung quanh mình, mặt đầy mông lung: “Ờm… ừm… vậy… SS là gì? Lam là gì? Rồi cái gì mà Champ với bật F E D C B… gì đó?”

Cậu thực sự đơ mặt, như bị giảng một bài vật lý lượng tử trong khi não còn chưa hết đơ vì cái vụ bị người ta rơi trúng đầu.

S20 dừng lại, nhìn cái bản mặt mông lung như con nai vàng ngơ ngác của kí chủ, cảm giác máu mình dù nó chẳng có đang tụt áp không phanh.

“Trời ơi… cậu đúng là hàng tuyển đặc biệt đó nha. Thôi để tôi nói từ đầu vậy”

S20 bay lượn vòng quanh Lê Ngôn, bắt đầu giảng bài như một giáo sư tận tâm: “Trái đất ở thế giới này. Nó nổ tung rồi!”

“…HẢ!?” Lê Ngôn hoảng hồn.

“Ý tôi là… nó gần như nổ. Một thiên thạch không rõ nguồn gốc đã rơi xuống mảnh lục địa lớn nhất. Trong thiên thạch chứa một loại vi khuẩn ngoài hành tinh ai hít phải sẽ biến đổi thành một loại sinh vật chết chóc mà mấy cậu hay gọi là… zombie.”

Giọng S20 chợt hạ xuống, nặng nề và u ám như khói thuốc độc lan ra từng ngóc ngách trong tâm trí: “Zombie đó… không phải kiểu chậm chạp như trong phim đâu. Chúng có thể chạy nhanh, nhảy xa, bò sát, leo tường. Lúc mới biến đổi thì còn mang hình người, nhưng càng về sau, cơ thể chúng sẽ dị dạng, nát bấy, thịt lòi xương lởm chởm. Chúng hút máu, gặm xương, không có cảm xúc gì ngoài bản năng hủy diệt.”

Lê Ngôn vô thức rùng mình. Hình ảnh cậu từng thấy trên tivi trong những bộ phim hàn quốc, tiếng gào rú, đôi mắt vô hồn đỏ ngầu…

S20 tiếp tục:

“Thế giới chìm trong hỗn loạn. Chính phủ sụp đổ. Loài người từ ket đứng đầu chuỗi thực ăn lặn lẽ lùi về sau, lũ zombie sinh sôi không ngừng. Nhưng rồi, đúng lúc tất cả tưởng chừng sụp đổ…”

Giọng nó bỗng dưng nâng cao, hào hứng như đang kể khúc cao trào:

“…thì một số người thức tỉnh! Người ta phát hiện bên trong tinh thần con người tồn tại một nguồn năng lượng đặc biệt gọi là Champ. Đó là sức mạnh tinh thần có thể tạo ra các lá bài mang tính tấn công, phòng thủ hoặc hồi phục.”

“Nhưng không phải ai cũng tạo ra được đâu nha! Người có khả năng khai thác Champ được gọi là Triệu Hồi Sư, còn người sử dụng những lá bài đó trên chiến trường là Chiến sĩ.”

Lê Ngôn lúc này đã hơi hiểu, gật đầu chậm rãi: “Vậy là tôi là… người thức tỉnh tạo ra Champ gì đó?”

“Chính xác! Nhưng không chỉ là người thường, cậu lại còn rút được phẩm chất SS màu lam màu thiên về chữa trị! Quý hiếm lắm nha! Cậu có thể tạo ra các loại Champ cấp thấp hơn, từ F, E, D, C, B, A, S đến SS luôn, miễn là có đủ năng lượng tinh thần để duy trì.”

“Champ chia thành nhiều cấp bậc như sau:

F < E < D < C < B < A < S < SS < SSR < UR.

Cấp càng cao, sức mạnh càng lớn, và chỉ những Chiến sĩ có cấp tương ứng hoặc cao hơn mới sử dụng được. Bản thân Triệu Hồi Sư cũng có thể sử dụng Champ do mình tạo ra bằng cách ném thẳng vào lũ zombie đó nhưng sức mạnh lại không bằng khi Chiến Sĩ sử dụng a.”

Lê Ngôn nheo mắt: “Vậy mấy Champ này… là thẻ bài? Giống kiểu bài Yugioh?”

S20 bay lơ lửng, gật đầu lia lịa:

“Đúng đúng đúng! Nhưng thay vì là trò chơi thì đây là chiến đấu sinh tử. Một lá bài hệ lửa cấp S có thể đốt trụi cả một bầy zombie. Một lá bài hồi máu hệ nước cấp A có thể kéo một Chiến sĩ từ cõi chết trở về. Còn lá bài cấp UR… có thể hủy diệt cả một thành phố.”

Cậu nuốt nước bọt.

“Thế tôi…phải làm gì?”

Ngay lúc ấy, tiếng gào rú lại vang lên bên ngoài căn nhà cũ kỹ mà Lê Ngôn đang trốn.

“Thử nghiệm sức mạnh Champ đầu tiên của cậu đi kí chủ thân mến.” S20 nói. “ Đầu tiên cậu nghĩ đến một thẻ bài hoàn toàn trắng sau đó nghĩ đến vật mà mình muốn tạo như cơn sóng cái cây hay thanh sắt và công dụng của nó khi Chiến Sĩ sử dụng a.”