Bầu trời lúc hoàng hôn như phủ một màn lụa đen xám, không gợn bóng mặt trời tâm tối mờ mịt. Cả khu phố như chết lặng, chỉ còn tiếng bước chân không mục đích của xác sống trong các con hẻm sâu hun hút, nhưng lặng lẽ hơn mọi ngày. Trần Quốc Hoàn đi trước, lưng mang ba lô chất đầy thẻ bài. Hôm nay, họ quyết định quay lại cửa hàng FreshGo để lấy thuốc sát trùng thứ cực quý để tránh nguy cơ lây nhiễm.
Con đường dẫn tới FreshGo đầy vết tích trận chiến xác xe mốc, bóng đổ, vệt máu khô loang lổ. Người ta đã bỏ đi, nhưng xác sống vẫn còn ngóc đầu. Khi tới cách FreshGo chừng hai mươi mét, họ dừng lại sau đống xi măng đổ nát để quan sát. Qua lớp kính vỡ, ánh đèn leo lét bên trong, di chuyển nhanh. Tiếng kim loại va chạm, có tiếng hét, và át cả tiếng gió tiếng gào thét tuyệt vọng của con người tiếng zombie la thét vô hồn tạo nên khing cảnh quỷ dị.
Bốn người lặng nhìn vào bên trong. Qua vết nứt trên kính, họ thấy rõ năm người bốn nam một nữ đang chiến đấu giành giật mạng sống với hơn mười hai zombie, trong đó có hai con biến dị mắt đỏ, tay dài ngoằng. Không khí mùa hoàng hôn càng làm không gian thêm im ắng ngoại trừ tiếng xương thịt bị xé.
Dưới ánh lờ mờ, máu đen phun tứ tung, máu khô bắt đầu chảy giữa mảng nền bẩn. Nhìn kỹ, một người trong nhóm người đó vừa bị zombie cào vào vai, họ sờ máu rồi trợn trừng, lo sợ bị lây nhiễm mầm mống của một cái chết chậm chạp.
Trần Quốc Hoàn nắm chặt cán kiếm.
Trần Dạ Lam rút dao găm, mắt đảo thật nhanh.
Lê Minh Châu run run túm cánh tay áo của Trần Quốc Hoàn lặng lẽ nép vào trong, không dám thở mạnh.
Chỉ có Lê Ngôn là không cử động, đang dõi theo hành động từng giây, cân nhắc có nên ăn hôi lần này hay không đây?
Sau vài phút quan sát, Trần Quốc Hoàn xoay đầu sang đầu thì thầm với Lê Ngôn: “Không nên xen vào bừa. Nếu họ không trụ được, chúng ta vẫn có thể vào bằng cửa sau… nhưng vật tư của FreshGo không chắc còn không”.
Lê Ngôn gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Đúng. Nhưng phải có điều kiện. Chúng ta không cứu không phải không muốn, mà phải đổi.”
Trần Dạ Lam hỏi: “Đổi gì?”
Lê Ngôn trả lời: “Toàn bộ vật tư mà họ đã thu thập được trong hôm nay như thuốc sát trùng, đồ ăn. Nếu họ giao, chúng ta mới giúp. Không thì đừng trách thấy chết không cứu, chúng ta đi về.”
Bốn người họ bàn nhanh, quyết nhanh. Không gian FreshGo không lớn nhưng đầy xác sống, nguy hiểm cao.
Trần Quốc Hoàn cố chỉnh giọng thâm trầm lạnh lẽo nói: “ Nếu các ngươi chịu giao lại toàn bộ vật tư đã lấy được chúng tôi sẽ hỗ trợ diệt sạch zombie, đổi mạng lấy vật tư. Không giao thì… chúng tôi đứng ngoài không can thiệp.”
Không khí im lặng, tiếng kim loại gãy ngừng. Cửa kính FreshGo rung lên một trong số năm người quay lại nhìn ra.
Sau vài giây vẹt ánh mắt chết chóc, người đàn ông cao lớn gằn giọng: “Được. Miễn là bốn người các vị đảm bảo tính mạng cho chúng tôi thoát khỏi đây, chúng tôi cam đoan không laya thứ gì theo.”
Cánh cửa chính bị đẩy mạnh. Nhóm năm người bước ra. Trong số đó có một thanh niên cao, gương mặt bầm dập. Máu ở bắp tay rỉ ra từng giọt, chứng tỏ vết cào đã xâm nhập. Anh ta cúi đầu: “Ba chai thuốc sát trùng, thuốc hạ sốt, thuốc đau bụng,….”
Nói xong, anh ta mở ba lô đổ toàn bộ ra sàn nhà cho Trần Quốc Hoàn kiểm tra sau đó bỏ trở vào balo.
Trần Quốc Hoàn áp sát đến: “Cho tôi.”
Nhóm của Lê Ngôn tiến vào FreshGo. Bóng đổ dài, sàn gạch ẩm mốc. Họ di chuyển nhanh, thành vòng tròn bảo vệ.
Trần Quốc Hoàn đi đầu, chạm kiếm vào tay nắm chìa.
Trần Dạ Lam đứng bên trái, sẵn sàng tấn công tức thời.
Lê Minh Châu đứng sau cánh cửa, giữ thẻ hồi phục và mồi nhử để tránh nhầm lẫn khi đánh nhau mà cầm nhầm.
Lê Ngôn đứng sau cùng, theo dõi tình hình.
Ngay lập tức lũ zombie lao lên tiếng đầu tiên là tiếng xương khớp vỡ. Ánh sáng trong không gian hẹp làm cảnh tượng thêm ghê rợn.
Con zombie đầu tiên chồm tới, anh chém mạnh vào cổ. Máu đen phun vang. Con thứ hai đầm đìa xác và dính đất lưỡi kiếm bổ từ trên xuống, chị ánh bạc lung linh giữa màn máu.
Trần Dạ Lam mở đòn tấn công, vung dao găm vào sau gáy zombie khác, rồi quay người, đâm thêm.
Lê Ngôn và Lê Minh Châu phối hợp Lê Ngôn ném Thẻ Champ Thợ Máy Dở Bậc E cho Trần Dạ Làm dùng để mồi âm thanh thu hút xác sống. Một thực thể cơ khí nhỏ hiện ra, hú ầm, khiến xác sống chuyển hướng, tạo khoảng trống đẩy zombie ra xa.
Trong khi đó, Trần Quốc Hoàn hạ tiếp ba zombie đến khi lưng anh đẫm mồ hôi, hơi thở hổn hển, thanh kiếm rung rung.
Trần Dạ Lam đỡ bên cạnh, dùng dao găm quét ngang ly bỏ. Dao găm đứt cán ở cú hồi cuối.
Cơn bão zombie nhân lúc mồi hiện lên tất cả đổ theo hướng kia. Trần Dạ Lam nhanh tay thu hồi mồi nó nổ tan khi bị hỏng, tạo tiếng nổ nhỏ áp lực để làm chậm zombie trong vòng vài giây.
Nhờ vậy, Trần Quốc Hoàn kịp dùng Thẻ Champ Tiểu Mộc Nhân. Cây gỗ trắng mọc từ nền, chặn lối di chuyển zombie trẻ phía phải. Rễ đánh vào chân xác sống làm chúng vấp ngã, bước hụt. Trần Dạ Lam lướt nhanh, đâm loạt dao để giải quyết bốn xác chết gần cây chắn.
Khi thấy áp lực giảm, Lê Ngôn đưa tay ra cho Trần Quốc Hoàn nhận Thẻ Hồi Máu Cấp E. Trần Quốc Hoàn cầm thẻ, chạm vào vết chém ở bắp đùi máu từ từ đông lại, cảm giác như mình tái sinh. Anh đứng thẳng người, ánh mắt mở ra tinh thần kiên định.
Một con zombie biến dị gầm rú, hai tay dài ló ra khỏi cánh cửa FreshGo. Nó lao nhanh nhe chớp về phía Lê Minh Châu.
Trần Quốc Hoàn vẫy kiếm, chém thẳng. Động tác chậm nhưng chắc, càng thêm áp lực. Đến khi con quái nằm rạp, lưng Quốc Hoàn có vệt xước đỏ vết thương do cào nhẹ nhưng máu không chảy, có thể không bị lây nhiễm.
Tiếng bước chân loạt tiếp theo rít vang, như tuyên bố trận chiến chưa xong, đám xác sống từ phía nhà kho tiếp tục đổ lên.
Trần Quốc Hoàn chạy tới góc sáng đặt Thẻ Champ Lộc Mộc gần chân Trần Dạ Lam. Một con “hươu mộc” bằng nhiệt xanh hiện ra, đứng im phóng sóng tinh thần làm hai người “giảm 15% tiêu hao trong vòng 5m ngay lập tức”.
Lê Minh Châu ném thêm Thẻ Hồi Máu Cấp E cuối cùng cho Dạ Lam lưng cô có một vết trầy nhẹ do ma sát với tường, đang đóng lại.
Trần Dạ Lam đứng trong vùng ấy, thở hắt ra, cảm giâc như đang tắm suối nước nóng.
Zombie dần giảm số, không còn mạnh mẽ như đợt đầu.
Sau gần 10 phút không ngừng máu, mồ hôi, khói lửa hòa vào nhau vẫy đàn xác sống cuối cùng ngã xuống.
Không còn tiếng gào rít. Im lặng kéo dài.
Trần Quốc Hoàn lau kiếm lên cột sáng gãy.
Trần Dạ Lam lau dao mà không nói.
Hai người cùng nhau cúi đầu, mắt nhìn xuống nền gạch loang máu, như đang trân trọng sự sống.
Bốn người đứng lặng, nhìn nhau trong ánh đèn sáng yếu.