Buổi sáng u ám không mưa, nhưng gió thổi mùi hôi thối rữa lẫn tro bụi táng tóc lùa vào tận cổng nhà. Lê Ngôn nhìn ba người đồng đội mới của mình đang đứng trong sân, ai nấy đều khoác balo gọn nhẹ, mặt căng thẳng nhưng ánh mắt đầy quyết tâm cứng cỏi. Không còn ai là người bình thường nữa, tất cả đã bước vào con đường sinh tồn mà chỉ một bước chậm là có thể chết bất cứ lúc nào.
Lần đầu tiên tổ đội, Lê Ngôn không quá kỳ vọng sẽ đánh đâu thắng đó. Thứ cậu cần là kiểm tra xem đội hình này có tồn tại được không.
Tổ đội lần này gồm bốn người.
Lê Ngôn và Lê Minh Châu, là triệu hồi sư cấp thấp, không thể sử dụng thẻ bài trong chiến đấu, nhưng lại là người tạo ra thẻ và nắm toàn cục trận đấu. Trần Quốc Hoàn chiến sĩ tầm gần, cao lớn, sức mạnh cơ bắp vượt trội, đóng vai trò tiên phong. Trần Dạ Lam chiến sĩ nữ thiên về tốc độ và phản xạ, sử dụng vũ khí cận chiến linh hoạt.
Khi cả bốn rời khỏi nhà phạm vi an toàn liền thu hẹp lại, kho tiến đến con đường cũ dẫn đến một khu thương mại nhỏ cách đó ba dãy phố. Khu này trước dịch vốn là nơi dân cư tấp nập, giờ trở thành mê cung gạch đá đổ nát, tường kính vỡ và những chiếc xe bỏ hoang trên lề.
Theo hệ thống S20, mục tiêu thu vật tư lần này là một cửa hàng thuốc lớn tên FreshGo. Tín hiệu còn sót lại của thuốc men và lương thực khô đủ để hỗ trợ nhóm trong ít nhất một tuần. Nhưng cảnh báo đỏ cũng hiện lên kèm theo: nơi đó có dấu hiệu xác sống tụ tập, mật độ trên mười lăm con, trong đó có ít nhất hai cá thể có dấu hiệu biến dị.
Trần Dạ Lam dừng lại ở góc đường cách cửa hàng khoảng ba mươi mét, lấy ra một tấm thẻ cảm ứng do Lê Minh Châu chế tạo để xác định bản đồ nhiệt. Trên tấm thẻ phát sáng lấm tấm màu đỏ nhiệt độ sống thấp, đúng là zombie. Có hai điểm sáng to bất thường nằm sát nhau ở trong cửa hàng.
“Chúng ta không đủ lực để phá vào chỗ đó.” Quốc Hoàn nói, giọng chắc nịch. “Nếu chỉ là bốn người, tôi có thể cầm cự được khoảng tám con, nhưng nếu biến dị thì tôi không giữ nổi lâu hoặc là gϊếŧ hoặc là chúng ta cùng đi chầu ông bà.”
“Không thể bỏ qua.” Lê Minh Châu cau mày. “Loại thuốc bên trong đó là hàng quân dụng, mà đồ của quân đội không chê vào đâu được có thể cứu mạng nhỏ trở về nếu bị thương.”
“Vấn đề là nếu vào không ra được thì thuốc đó có cũng vô dụng.” Trần Dạ Lam chen vào.
Cả nhóm bàn bạc nhanh chóng rồi quyết định không vào. Tìm thời gian khác an toàn hơn rồi vào sau. Nhưng khi vừa quay lưng, từ mái hiên tầng hai của một căn nhà bên kia đường, một tiếng rầm chấn động vang lên, một thân xác sống nặng nề rơi thẳng xuống ngay trước mặt họ.
Đó là một con zombie cao gần hai mét, toàn thân đầy máu khô, hai tay dài hơn bình thường, móng nhọn bấu vào mặt đất. Mắt nó sáng rực một tia máu như thể nhận diện được con mồi đang run rẩy trước mặt.
Chắc đây là con zombie anh em với con hôm trước gặp.
“Cẩn thận, loại biến dị!” Lê Ngôn gào lên. Trần Quốc Hoàn không đợi lệnh, lao lên chắn phía trước, rút tấm thẻ chiến đấu do Lê Ngôn chế tạo hôm qua, kích hoạt ngay trong tay. Ánh sáng lóe lên, từ thẻ bài tạo ra một thanh kiếm thép sáng bạc.
Cú chém đầu tiên chém xéo vai zombie nhưng chỉ làm nó lùi nửa bước. Con quái gào lên, vung tay vồ lấy Trần Quốc Hoàn. Cậu tránh kịp, lăn sang một bên, tay đổi hướng chém ngược lại trúng gáy, máu đen phun ra, nhưng vẫn chưa hạ được. Trần Dạ Lam lao tới hỗ trợ, dao chiến đâm thẳng vào ngực con quái, nhưng lực còn yếu, chỉ khiến nó gào lớn hơn.
Trong lúc đó, những tiếng rít dài rít ngắn vang lên từ khắp các ngóc ngách.
Zombie đang kéo tới từ các ngõ hẻm.
“Nhanh, rút!” Lê Ngôn hét lớn, lôi ra một thẻ bài triệu hồi “Thợ máy dở” một Champ mồi nhử bậc F
Thợ Máy Dở Cấp F: Triệu hồi một con dơi màu đen với câi mồm to lố bịch vừa bay quanh vừa hú hét inh ỏi, thu hút đám xác sống từ xa kéo tới.
Cậu ném cho Trần Dạ Lam, Trần Dạ Lam nhanh chống ném xuống mặt đất, từ đó hiện ra một thân ảnh mờ mờ một con dơi bắt đầu bay vòng vòng hú hét, thu hút sự chú ý của lũ zombie đang kéo tới.
Con biến dị bị đánh trúng cổ họng, loạng choạng, rồi gục xuống nhờ cú đâm kết liễu của Trần Quốc Hoàn.
“Rút về phía hẻm trái! Tòa nhà cũ phía đó có lối ẩn.” Lê Minh Châu vừa chạy vừa thở dốc, tay liên tục lấy ra hai thẻ một hồi phục tinh thần lực và một thẻ khiên đơn giản, ném cho Trần Quốc Hoàn và Trần Dạ Lam để họ cầm cự.
Nhưng zombie từ mọi hướng tràn ra như nước vỡ bờ. Tốc độ của lũ này không đều, nhưng số lượng vượt trội. Mỗi bước chân chạy trên mặt đường lại bị bao vây thêm một lần.
Họ buộc phải dừng lại tại một bãi đỗ xe cũ phía sau lưng một chung cư hoang. Tường vây cao nhưng chỉ có một lối vào nếu không trụ được, cả nhóm sẽ bị kẹt lại không đường thoát.
Bọn zombie đầu tiên xông vào, Quốc Hoàn giữ vững vị trí, từng cú chém đều có trọng lượng như búa bổ. Dù bị dồn liên tục, nhưng vẫn giữ nhịp thở đều, bước chân vững, ánh mắt như khóa chết mọi kẻ địch trước mặt.
Trần Dạ Lam nhỏ người, luồn lách linh hoạt, từ mé hông lũ zombie, nhảy lên tường, rồi nhảy xuống đâm vào cổ từng con. Nhưng vì chưa quen đội hình nên nhiều lúc cô và Hoàn di chuyển chồng lấn, va phải nhau khiến nhịp trận lỡ mất.
Minh Châu cắn răng giữ tập trung, tạo từng thẻ hỗ trợ rồi quăng về phía trước. Nhưng chỉ trong ba phút, cô đã kiệt sức. Hệ triệu hồi không dành cho chiến đấu kéo dài.
Áp lực tăng lên từng giây. Một con zombie nhanh hơn bình thường bất ngờ thoát khỏi vòng bao, lao tới chỗ Lê Minh Châu. Trần Quốc Hoàn không quay lại kịp. Lê Ngôn gào lên, ném balo trống không vào mặt con zombie khiến nó lảo đảo trong chớp mắt. Trần Dạ Lam nhân cơ hội phi dao thẳng vào mắt nó, cứu được Lê Minh Châu trong gang tấc.
Trận chiến kéo dài hơn mười phút, khi thẻ bài của cả nhóm đã can, vũ khí mòn mỏi gần như biến mất, zombie bắt đầu giảm tốc độ có lẽ con đầu đàn đã điều khiển đã bị chết trong trận chiến lúc nãy nên chúng trở nên lờ đờ chậm chạp.
Cuối cùng cả bốn người tận dụng những thứ có trong nhà kho để đánh như cục gạch thanh sắt thậm chí là đôi giày cũ rích.
Cả bốn ngồi gục xuống nền bê tông, người đầy máu đen tanh tưởi và cát bụi. Không ai nói một lời. Cơn mệt mỏi cùng cảm giác vừa thoát chết khiến mọi người đều lặng đi.
“Lần đầu tổ đội…” Lê Ngôn thở dốc, “Chưa có chiến thuật phối hợp. Cứ mạnh ai nấy đánh.”
“Nhưng không ai bỏ chạy.” Trần Quốc Hoàn gật đầu. “Không tệ.”
“Cần phải tập luyện thật sự.” Trần Dạ Lam rút khăn lau máu trên mặt. “Lần sau không may mắn như vậy đâu.”
Lê Minh Châu ngồi bệt xuống, lấy chai nước uống một ngụm rồi nói nhỏ: “Tôi nghĩ lần sau chúng ta nên tạo ra một vài thẻ có tính triệu hồi lúc đó có thể có thêm đồng minh hoặc bao cát tạm thời a.”
Lê Ngôn ngẩng đầu, nhìn Lê Minh Châu cảm thấy ý kiến này rất hay có thể có ích khi chiến đấu.
Trong lòng cậu biết, đây là tổ đội đầu tiên của mình. Và nếu họ muốn sống sót, thì chỉ có một cách phối hợp ăn ý, chiến đấu như một thể thống nhất vì vậy có thêm một đồng đội trong trận chiến với zombie tỉ lệ sống sẽ cao hơn một phần.